Chiếc đèn pin nơi hầm trú
Giữa những năm tháng chiến tranh gian khó, một chiếc đèn pin nhỏ đã trở thành ánh sáng của trách nhiệm, lòng dũng cảm và tình người.
Năm 1971, ông Phạm Đức Thành đang làm nhiệm vụ thông tin liên lạc tại một đơn vị đóng quân gần vùng đồi núi miền Trung. Công việc của ông là bảo đảm đường dây liên lạc luôn thông suốt để đơn vị nhận chỉ thị kịp thời.
Một đêm mưa lớn, gió rít từng cơn. Đường dây thông tin bất ngờ bị đứt. Nếu không khắc phục nhanh, việc liên lạc với tuyến sau sẽ bị gián đoạn.
Ông Thành cùng người đồng đội là anh Lê Văn Bình nhận nhiệm vụ đi kiểm tra.
Hai người mang theo cuộn dây dự phòng và một chiếc đèn pin nhỏ đã dùng nhiều năm. Đường rừng tối đen, bùn đất ngập mắt cá chân. Đi được gần một giờ, họ phát hiện một đoạn dây bị cây ngã đè đứt.
Khi đang nối lại đường dây, chiếc đèn pin bỗng chập chờn rồi yếu dần.
Anh Bình cười:
— "Đèn cũng mệt như mình rồi."
Ông Thành đáp:
— "Ráng thêm chút nữa."
Hai người thay nhau che chiếc đèn khỏi mưa để có đủ ánh sáng làm việc. Gần nửa đêm, đường dây được nối xong. Tín hiệu liên lạc trở lại bình thường.
Trên đường quay về, họ ghé vào một hầm trú tạm ven đường nghỉ chân. Anh Bình lấy trong túi áo ra nửa chiếc bánh lương khô còn lại.
— "Chia đôi đi."
Ông Thành nhớ mãi đêm hôm đó. Không phải vì gian khổ, mà vì giữa hoàn cảnh thiếu thốn nhất, đồng đội vẫn luôn nghĩ đến nhau.
Sau chiến tranh, chiếc đèn pin cũ không còn dùng được nữa. Ông Thành vẫn giữ nó như một kỷ vật.
Ông thường nói với con cháu:
"Có những ánh sáng không đến từ ngọn đèn. Nó đến từ những con người luôn sống vì nhau."



