CHIẾC ĐÈN PIN QUẤN BĂNG DÍNH
CHIẾC ĐÈN PIN QUẤN BĂNG DÍNH
Anh Phúc có một chiếc đèn pin nhỏ đã cũ, phần thân nứt phải quấn nhiều vòng băng dính mới dùng được.
Đêm hành quân qua rừng sâu, anh luôn đi cuối đội hình để soi đường cho đồng đội phía sau.
Ánh đèn yếu ớt lúc ẩn lúc hiện giữa màn sương dày đặc của Trường Sơn.
Có chiến sĩ trẻ trượt chân xuống hố đất vì đường quá tối.
Anh Phúc lập tức chạy tới kéo đồng đội đứng dậy rồi cười: “Đi sát vào kẻo lạc.”
Những đêm mưa rừng, anh còn dùng chiếc đèn ấy soi cho y tá băng bó thương binh trong căn hầm đất nhỏ.
Ánh sáng mờ vàng hắt lên những gương mặt lấm lem khói bụi nhưng đầy tình đồng đội.
Một buổi gần sáng, đơn vị bị pháo kích dữ dội khi đang trú quân bên triền núi.
Anh Phúc lao xuống giao thông hào cứu một chiến sĩ bị mắc kẹt giữa đất đá và khói bom.
Nhiều năm sau, chiếc đèn pin quấn băng dính vẫn còn là ký ức của thời hoa lửa.


