CHIẾC ĐÈN PIN REO VÀ CUỘC VÂY LẤN TRÊN CAO ĐIỂM ĐỒI KHÔNG TÊN
CHIẾC ĐÈN PIN REO VÀ CUỘC VÂY LẤN TRÊN CAO ĐIỂM ĐỒI KHÔNG TÊN
Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Khắc Hùng (Cựu chiến binh Trung đoàn 64, Sư đoàn 320)
"Mùa hè năm 1972 tại mặt trận Quảng Trị, đơn vị chúng tôi nhận lệnh bí mật vây lấn một cứ điểm địch trên một ngọn đồi không tên. Để tiếp cận hàng rào kẽm gai mà không bị pháo sáng và hỏa lực địch phát hiện, tiểu đội trinh sát phải bò sát mặt đất trong đêm tối mịt mù, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể làm lộ cả đội hình.
Anh tiểu đội trưởng có một chiếc đèn pin Reo vỏ sắt cũ kỹ. Anh không dùng để soi đường mà để 'hướng dẫn câm'. Anh lấy một chiếc lá vả rừng quấn kín đầu đèn, buộc chặt bằng dây chun, chỉ để hở một lỗ nhỏ bằng đầu kim ở chính giữa. Khi gặp mìn hướng hoặc vật cản, anh bật đèn nháy nhẹ vào lòng bàn tay để người đi sau biết hướng tránh.
Chấm sáng thắt nhỏ thời hoa lửa ấy dẫu mỏng manh nhưng chưa từng run rẩy. Nhờ vệt sáng mưu trí đó, chúng tôi đã luồn sâu vào lòng địch, bất ngờ nổ súng đánh chiếm mục tiêu trong sự ngỡ ngàng của kẻ thù, giữ vững cao điểm cho đến ngày khải hoàn."



