CHIẾC ĐÈN PIN REO VÀ ĐÊM LUỒN SÂU QUA RỪNG TRE NẬM KHUN
CHIẾC ĐÈN PIN REO VÀ ĐÊM LUỒN SÂU QUA RỪNG TRE NẬM KHUN
Nhân chứng kể lại: Bác Phùng Văn Hùng (Cựu chiến binh Sư đoàn 316)
"Mùa xuân năm 1979, những cánh rừng tre già ở khu vực Nậm Khun bị đạn pháo cày xới, đổ rạp đan chéo vào nhau như những bẫy chông tự nhiên. Tổ trinh sát của chúng tôi nhận lệnh phải luồn sâu qua những vệt sạt lở này để cắm tiêu dẫn đường cho bộ binh tập kích cao điểm địch trong đêm tối mịt mùng.
Anh tiểu đội trưởng mang bên mình chiếc đèn pin Reo vỏ nhôm đúc sần sùi dắt chặt ở thắt lưng bạt. Để soi rõ những chiếc dây bẫy vướng nổ lẩn khuất dưới thảm lá tre mục mà không bị các đồn bốt tầm xa của địch phát hiện vệt sáng, anh lấy một mảnh lá chuối rừng còn tươi bọc kín mặt kính, dùng dây bẹ chuối cột chặt, rồi lấy đầu găm trích đúng một lỗ nhỏ bằng hạt cát ở tâm. Anh bò sát mặt đất, nháy nhẹ vệt sáng thắt nhỏ thời hoa lửa phát ra từ lỗ kim.
Vệt sáng mỏng manh nhưng sắc nét ấy chỉ vừa đủ soi rõ từng sải tay, giúp anh em giữ đúng cự ly bám chốt, kịp thời phát hiện cắt đứt dây mìn định hướng, dọn đường cho trận đánh thắng lợi hoàn toàn."



