CHIẾC ĐÈN PIN REO VÀ ĐÊM RÀ MÌN BÊN CỬA KHẨU TÀ LÙNG
CHIẾC ĐÈN PIN REO VÀ ĐÊM RÀ MÌN BÊN CỬA KHẨU TÀ LÙNG
Nhân chứng kể lại: Bác Phùng Văn Hùng (Cựu chiến binh Sư đoàn 346)
"Đầu năm 1979, khu vực quanh cửa khẩu Tà Lùng (Cao Bằng) bị cày xới liên tục bởi hỏa lực hạng nặng. Tổ công binh của chúng tôi nhận lệnh phải bò sát vào các lối mòn bờ sông để rà soát, vô hiệu hóa các bãi mìn vướng nổ ch ngầm của địch nhằm dọn đường cho bộ binh hành quân dã chiến trong đêm tối mịt mùng.
Anh tiểu đội trưởng dắt bên hông chiếc đèn pin Reo vỏ sắt nhôm móp méo đã rỉ màu qua nhiều trận đánh. Để soi rõ những sợi dây dù bẫy giăng thấp dưới cỏ dại mà không làm đánh động đến kính tầm xa hồng ngoại của địch, anh lấy một mảnh lá chàm tươi quấn chặt mặt kính, buộc lại bằng dây bẹ chuối khô, rồi lấy đầu găm trích đúng một lỗ nhỏ xíu bằng đầu tăm. Anh áp sát mặt đèn xuống đất, nháy nhẹ vệt sáng thắt nhỏ thời hoa lửa để dẫn lối cho anh em rà soát bước chân.
Vệt sáng mỏng manh ấy chỉ vừa đủ soi rõ trong phạm vi một lòng bàn tay, nhưng đã dắt tổ công binh vượt qua ba bãi mìn an toàn, bảo toàn lực lượng cho toàn đội trước giờ nổ súng phản kích."


