CHIẾC ĐÈN PIN VÀ NHỮNG VỆT SÁNG NGHĨA TÌNH
CHIẾC ĐÈN PIN VÀ NHỮNG VỆT SÁNG NGHĨA TÌNH
Nhân chứng kể lại: Bác Trần Quốc Toản (Cựu chiến binh Đoàn 559, Công binh Trường Sơn)
"Nhiệm vụ của lính công binh chúng tôi trên đường Trường Sơn là đảm bảo cho những cung đường thông suốt sau mỗi trận bom. Địch đánh ngày, chúng tôi sửa đêm; địch đánh đêm, chúng tôi sửa ngay trong làn khói đạn. Vật bất ly thân của những người đội trưởng công binh như tôi ngày ấy là chiếc đèn pin ba pin cũ kỹ, được quấn chặt bằng băng dính đen để thu hẹp vùng sáng, chỉ để lại một vệt sáng nhỏ như hạt đậu.
Đêm đó, tại trọng điểm cua chữ A, bom Mỹ vừa dứt, con đường bị xé toạc thành một cái rãnh sâu hoắm. Một đoàn xe tải chở xăng dầu đang nằm chờ ở bờ bên kia, nếu không lấp đường trước khi trời sáng, máy bay địch quay lại sẽ biến tất cả thành biển lửa. Tôi cầm chiếc đèn pin, lao ra giữa mặt đường đầy mảnh đạn sắc nhọn để chỉ huy anh em san lấp.
Vệt sáng nhỏ từ chiếc đèn pin của tôi liên tục quét qua quét lại, làm định hướng cho những chiếc xe ủi đất và những bàn tay cuốc xẻng lao động cật lực. Bất ngờ, một loạt bom bi nổ chậm kích nổ ngay bên cạnh. Tôi bị hất văng xuống rãnh sâu, chiếc đèn pin văng ra xa, tắt ngấm. Trong bóng tối mênh mông, tôi nghe tiếng đồng đội gọi nhau cuống cuồng: 'Anh Toản đâu rồi? Tìm chiếc đèn pin! Chiếc đèn pin ở đâu?'.
Anh em đã bò trong đêm tối, cào từng vốc đất đầy mảnh bom để tìm tôi và chiếc đèn. Khi họ lôi tôi lên, chiếc đèn pin được bật lại, vệt sáng nhỏ lại lung linh thắp sáng. Vệt sáng ấy tuy nhỏ nhoi giữa đại ngàn đen tối, nhưng nó là ánh sáng của niềm tin, của sự gắn kết nghĩa tình đồng đội sâu nặng. Chúng tôi ôm lấy nhau, gạt nước mắt, rồi lại tiếp tục vẫy đèn hướng dẫn đoàn xe vượt qua trọng điểm an toàn."


