CHIẾC ĐÈN TRONG ĐÊM MẬU THÂN
CHIẾC ĐÈN TRONG ĐÊM MẬU THÂN
Mùa xuân năm 1968, chiến tranh diễn ra ác liệt ở nhiều nơi tại miền Nam. Trong những ngày Tết, khi mọi người mong muốn được sum họp bên gia đình, nhiều người lại phải sống trong những giờ phút căng thẳng và bất an.
Ở một ngôi làng nhỏ gần thành phố, có một cô gái tên Liên. Liên mới mười bảy tuổi, sống cùng mẹ và em trai trong một căn nhà đơn sơ.
Liên có một chiếc đèn dầu cũ.
Đó là món quà cha để lại trước khi ông rời nhà ra chiến trường.
Mỗi tối, Liên đều thắp chiếc đèn ấy.
Mẹ thường nói:
— Con đừng để đèn tắt nhé.
Liên hỏi:
— Vì sao ạ?
Mẹ mỉm cười:
— Vì ánh sáng giúp người ta không cảm thấy sợ hãi trong bóng tối.
Tết Mậu Thân năm ấy, gia đình Liên chuẩn bị một cái Tết giản dị. Trước sân có vài nhành hoa, trong bếp có nồi bánh đang nấu.
Nhưng đến đêm giao thừa, những âm thanh của chiến tranh bắt đầu vang lên.
Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968 diễn ra trên nhiều địa bàn ở miền Nam. Chiến sự lan đến nhiều đô thị và khu vực quan trọng, khiến cuộc sống của người dân bị đảo lộn.
Mẹ Liên vội đóng cửa.
— Các con ở trong nhà!
Liên ôm em trai.
Trong bóng tối, cô thắp chiếc đèn dầu.
Ánh sáng nhỏ bé lập tức soi rõ căn phòng.
Em trai Liên hỏi:
— Chị ơi, bao giờ tiếng súng mới hết?
Liên không biết trả lời thế nào.
Cô chỉ ôm em và nói:
— Rồi sẽ hết. Em đừng sợ.
Đêm ấy, chiếc đèn cháy suốt nhiều giờ.
Sáng hôm sau, làng trở nên im lặng.
Một số ngôi nhà bị hư hại. Người dân đi tìm người thân. Có người bị thương và cần được giúp đỡ.
Liên cùng mẹ mang nước và thức ăn đến cho những gia đình khó khăn.
Chiếc đèn dầu vẫn được đặt trên bàn.
Những đêm tiếp theo, Liên tiếp tục thắp nó.
Mỗi khi có người hàng xóm đến trú tạm, ánh sáng từ chiếc đèn lại soi sáng căn phòng nhỏ.
Có một bà cụ từng nói:
— Chỉ cần nhìn thấy ánh sáng này, tôi lại cảm thấy ngày mai sẽ tốt hơn.
Liên nghe vậy, trong lòng cũng thấy ấm áp.
Thời gian trôi qua.
Chiến tranh vẫn còn tiếp diễn, nhưng chiếc đèn vẫn được thắp lên mỗi tối.
Nó trở thành một điều quen thuộc với những người trong làng.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.
Ngôi làng được xây dựng lại.
Liên đã trở thành một người phụ nữ trưởng thành. Chiếc đèn dầu năm xưa vẫn được cô giữ trong một chiếc hộp gỗ.
Một ngày nọ, cô mang nó đến trường và kể cho học sinh nghe về mùa xuân năm 1968.
Một học sinh hỏi:
— Cô ơi, chiếc đèn này có ý nghĩa gì?
Liên nhìn chiếc đèn thật lâu rồi nói:
— Nó nhắc cô rằng trong những lúc khó khăn nhất, con người vẫn có thể giữ lại một chút ánh sáng cho mình và cho người khác.
Cô nhìn ra sân trường.
Những học sinh đang vui đùa dưới ánh nắng.
Không còn tiếng súng.
Không còn những đêm phải trốn tránh.
Chỉ còn tiếng cười của một thế hệ lớn lên trong hòa bình.
Liên mỉm cười.
Chiếc đèn nhỏ năm xưa đã không thể xua tan bóng tối của chiến tranh, nhưng nó đã giữ lại niềm hy vọng trong lòng những con người từng trải qua những ngày tháng ấy. Và khi chiến tranh đi qua, ánh sáng ấy tiếp tục được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác — ánh sáng của niềm tin, của hòa bình và của hy vọng vào tương lai.



