“Chiếc dép cao su”
Anh nói: “Đây không phải là đôi dép… Đây là lời nhắc nhở rằng: mình đã sống tiếp cuộc đời của những người không còn nữa.”
Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, ở một đơn vị bộ đội hành quân qua dãy Trường Sơn, có một người lính trẻ luôn mang theo đôi dép cao su đã mòn vẹt.
Đôi dép ấy không phải mới phát. Đó là kỷ vật anh xin lại từ một người đồng đội đã hy sinh trong một trận bom. Trước lúc nhắm mắt, người đồng đội chỉ kịp nói:
“Giữ lấy… đi tiếp… thay tôi…”
Từ đó, người lính trẻ coi đôi dép như một phần máu thịt của mình.
Những ngày hành quân, đường rừng trơn trượt, đá sắc cứa vào chân. Đồng đội nhiều lần khuyên anh đổi dép mới cho đỡ đau, nhưng anh chỉ cười:
“Đôi dép này giúp mình nhớ rằng có người đã ngã xuống để mình bước tiếp.”
Có lần, đơn vị phải vượt qua một con suối lớn giữa đêm. Nước chảy xiết, đá ngầm nguy hiểm. Trong lúc dìu một đồng đội bị thương, anh trượt chân, suýt bị cuốn trôi.
Khi lên được bờ, mọi người mới nhận ra: một chiếc dép đã trôi mất.
Anh lặng đi một lúc rất lâu.
Không phải vì tiếc một vật dụng, mà vì anh cảm giác như vừa đánh mất một phần ký ức, một phần lời hứa.
Sáng hôm sau, anh quay lại dòng suối, lặng lẽ tìm kiếm. Cuối cùng, anh nhặt được chiếc dép mắc lại nơi tảng đá. Anh ôm nó vào lòng, như tìm lại được chính mình.
Từ đó về sau, đôi dép càng được anh giữ gìn hơn.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Trong một lần gặp gỡ đồng đội, người ta thấy anh – nay tóc đã bạc – vẫn giữ đôi dép cao su năm xưa, đặt trang trọng trên bàn thờ nhỏ.
Anh nói:
“Đây không phải là đôi dép…
Đây là lời nhắc nhở rằng: mình đã sống tiếp cuộc đời của những người không còn nữa.”



