Chiếc dép lạc
Ông kể, giọng có chút hài hước:
“Hành quân gấp, trời mưa như trút. Đường rừng trơn lắm, đi mãi thì ông bị tụt mất một chiếc dép cao su. Lúc đó không dám quay lại, vì cả đơn vị đang di chuyển.
Thế là ông phải đi một chân trần, một chân dép suốt mấy ngày. Đến nơi nghỉ, mấy anh em cười ầm lên, bảo: ‘Chiến sĩ kiểu mới!’
Vậy mà con biết không, một tuần sau, có anh trong đơn vị phía sau nhặt được chiếc dép, mang theo rồi trả lại cho ông.
Chiếc dép cũ thôi, nhưng ông giữ mãi. Vì nó nhắc rằng trong chiến tranh, người ta không bỏ rơi nhau, dù chỉ là một thứ nhỏ xíu.”



