Bài viết

Chiếc điện thoại không có lỗi

Bắc Ninh06/05/2026Bàn Thị Huyền (Trường Tiểu học Vô Tranh 2)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng chuông báo thức vang lên lúc 5 giờ 30 sáng. Nhưng thay vì thức dậy chuẩn bị đi học, Minh vẫn cuộn mình trong chăn, đôi mắt đỏ hoe vì thức đến gần 2 giờ đêm để chơi game và lướt mạng xã hội.

Chiếc điện thoại vẫn sáng màn hình bên cạnh gối. Những tin nhắn, video ngắn và trận game dang dở cứ kéo cậu đi mãi, hết “5 phút nữa thôi” lại thành thêm hàng giờ đồng hồ.

Minh từng là niềm tự hào của bố mẹ.

Ngày trước, cậu là học sinh chăm ngoan, học khá, thích đá bóng và rất hay cười. Mỗi tối, cả nhà thường ngồi ăn cơm cùng nhau, kể chuyện trường lớp rôm rả. Nhưng mọi thứ bắt đầu thay đổi từ khi Minh được bố mua cho chiếc điện thoại mới để tiện học online.

Ban đầu chỉ là xem video giải trí sau giờ học.

Rồi Minh tải game.

Rồi lập tài khoản mạng xã hội.

Rồi thức khuya trò chuyện với bạn bè, xem livestream, đọc bình luận, lướt video ngắn đến quên cả thời gian.

Chiếc điện thoại nhỏ bé dần chiếm hết cuộc sống của cậu.

“Minh! Dậy chưa con? Muộn học rồi!”

Tiếng mẹ gọi vọng từ dưới bếp.

“Con biết rồi!” — Minh đáp qua loa rồi lại tranh thủ xem nốt một video.

Đến lớp, cậu gục xuống bàn ngủ gật. Bài kiểm tra Toán từ điểm 8 tụt xuống còn 4. Những lần phát biểu xây dựng bài cũng dần biến mất.

Thầy chủ nhiệm gọi Minh ở lại sau giờ học.

“Dạo này em sao vậy? Có chuyện gì à?”

Minh cúi đầu: “Em… em chỉ hơi mệt thôi ạ.”

Thầy nhìn đôi mắt thâm quầng của cậu rồi nhẹ nhàng: “Đừng để điện thoại điều khiển cuộc sống của mình, Minh nhé.”

Cậu chỉ im lặng.

Nhưng tối hôm đó, Minh vẫn tiếp tục online đến khuya.

Dần dần, Minh trở nên khó chịu với mọi người xung quanh.

Bữa cơm gia đình, cậu vừa ăn vừa cắm mặt vào điện thoại.

Mẹ hỏi:
“Hôm nay ở lớp thế nào con?”

“Bình thường.”

“Con ăn thêm canh nhé?”

“Con không thích.”

Những câu trả lời cụt ngủn khiến không khí trong nhà ngày càng lạnh lẽo.

Có hôm bố nhẹ nhàng nhắc: “Con nên ngủ sớm đi, thức khuya hại sức khỏe lắm.”

Minh bực bội:
“Bố mẹ lúc nào cũng điện thoại với điện thoại! Con có làm gì sai đâu!”

Nói rồi cậu đóng sầm cửa phòng.

Phía ngoài, mẹ lặng lẽ thở dài.

Một thời gian sau, Minh gần như không còn tham gia hoạt động nào ở lớp. Cậu nghỉ đá bóng, ít nói chuyện với bạn bè thật ngoài đời nhưng lại cười nói rất nhiều trên mạng.

Những lượt thích, lượt xem khiến Minh vui vẻ nhất thời. Nhưng khi tắt màn hình điện thoại, cậu lại thấy trống rỗng khó hiểu.

Đêm nào Minh cũng khó ngủ.

Đầu óc lúc nào cũng mệt mỏi.

Có hôm đang học, cậu thấy tim đập nhanh, chóng mặt vì thiếu ngủ.

Nhưng rồi tối đến, tay cậu vẫn vô thức mở điện thoại lên.

Cao trào xảy ra vào một buổi chiều mưa lớn.

Hôm đó, mẹ nhờ Minh sang nhà bà ngoại đưa thuốc vì bà đang ốm. Minh vừa đi vừa cắm cúi xem điện thoại để trả lời tin nhắn trong game.

Một tiếng phanh gấp vang lên.

“KÉT——!”

Minh giật mình ngẩng đầu thì chiếc xe máy đã chỉ còn cách cậu vài centimet.

“Cháu đi kiểu gì thế hả?!” — người lái xe hoảng hốt quát lên.

Minh đứng chết lặng giữa đường, tay run bần bật. Chiếc điện thoại rơi xuống vũng nước mưa, màn hình vỡ nứt.

Lần đầu tiên, cậu cảm nhận rõ ràng rằng mình vừa suýt trả giá bằng cả tính mạng.

Tối hôm ấy, Minh ngồi lặng trong phòng tối.

Không có điện thoại bên cạnh.

Không tiếng thông báo.

Không video.

Không game.

Chỉ còn tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ và câu nói của mẹ lúc chiều:

“Mẹ không sợ con học kém… mẹ chỉ sợ một ngày nào đó con đánh mất chính mình.”

Nghe đến đó, sống mũi Minh cay xè.

Cậu nhớ ra đã rất lâu rồi mình không thật sự nói chuyện với bố mẹ.

Rất lâu rồi không đá bóng cùng bạn.

Rất lâu rồi không ngủ ngon.

Và cũng rất lâu rồi… cậu không còn vui vẻ như trước nữa.

Ngày hôm sau, Minh xin phép gặp thầy chủ nhiệm.

“Thưa thầy… em muốn thay đổi.”

Thầy mỉm cười: “Nhận ra được vấn đề đã là bước đầu rất đáng quý rồi.”

Minh bắt đầu tập sống khác đi.

Cậu xóa bớt ứng dụng game, giới hạn thời gian dùng mạng xã hội và đặt điện thoại xa giường ngủ.

Ban đầu rất khó.

Có những lúc tay cậu vô thức muốn cầm điện thoại lên liên tục. Nhưng Minh cố gắng thay thế bằng việc đọc sách, tập thể thao và phụ giúp mẹ việc nhà.

Buổi tối đầu tiên không thức khuya, Minh nằm nghe tiếng quạt quay và nhận ra cảm giác ngủ sớm thật dễ chịu.

Một hôm, mẹ bất ngờ thấy Minh đang ngồi học bài ở bàn học thay vì nằm lướt điện thoại.

Mẹ khẽ hỏi: “Hôm nay không online à con?”

Minh cười: “Con muốn thử sống chậm lại một chút.”

Nụ cười hiếm hoi ấy khiến mắt mẹ đỏ hoe.

Vài tháng sau, Minh dần lấy lại phong độ học tập. Cậu tham gia đá bóng cùng lớp, năng động hơn và bắt đầu tham gia các hoạt động Đoàn của trường.

Trong buổi sinh hoạt dưới cờ, Minh đứng trước toàn trường để chia sẻ câu chuyện của mình.

Cậu nói: “Điện thoại không xấu. Mạng xã hội cũng không xấu. Điều quan trọng là chúng ta sử dụng chúng như thế nào. Nếu không biết kiểm soát, một ngày nào đó chúng ta sẽ bị chính màn hình nhỏ bé ấy lấy mất thời gian, sức khỏe, tình cảm gia đình và cả ước mơ của mình.”

Cả sân trường im lặng.

Nhiều học sinh cúi xuống nhìn chiếc điện thoại trong tay mình.

Ngày nay, điện thoại và mạng xã hội đã trở thành một phần quen thuộc của cuộc sống. Chúng giúp con người học tập, kết nối và giải trí. Nhưng nếu quá lệ thuộc, chúng cũng có thể âm thầm khiến chúng ta xa cách gia đình, đánh mất sức khỏe và sống khép kín trong thế giới ảo.

Đừng để những lượt thích trên mạng quan trọng hơn nụ cười của cha mẹ ngoài đời.

Đừng để một màn hình nhỏ làm tuổi trẻ của chúng ta trôi qua trong tiếc nuối.

Hãy biết sử dụng điện thoại thông minh theo cách thông minh — để công nghệ phục vụ cuộc sống, chứ không điều khiển cuộc sống của chúng ta.

Tác giả: Bàn Thị Huyền

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn