Chiếc Đòn Gánh Hai Lòng Và Những Bản Mật Lệnh
Trong những năm tháng cuối cùng của cuộc chiến, việc vận chuyển mật lệnh từ vùng giải phóng vào nội đô Sài Gòn vô cùng gian nan. Địch lập các trạm gác dày đặc, khám xét từ mớ rau đến con cá. Để vượt qua chúng, cha tôi đã đẽo cho tôi một chiếc đòn gánh đặc biệt. Nhìn bên ngoài nó chỉ là một chiếc đòn gánh tre già lên nước đen bóng, nhưng thực chất bên trong lõi đã được đục rỗng một đoạn nhỏ.
Tôi đóng vai bà hàng xén, gánh trên vai hai thúng bánh cam, bánh còng đi bán dạo. Các bản mật báo được cuộn nhỏ như điếu thuốc, nhét sâu vào lòng chiếc đòn gánh rồi đóng nút gỗ lại khéo léo. Mỗi khi đi qua trạm gác, tôi giả vờ mời bọn lính ăn bánh. Chúng mải mê ăn uống, lục lọi trong thúng nhưng chẳng bao giờ ngờ rằng "trái tim" của cuộc tấn công đang nằm ngay trên đôi vai gầy của người phụ nữ trước mặt chúng.
Chiếc đòn gánh ấy đã cùng tôi đi qua hàng trăm trạm gác, mang theo những bản mật lệnh quan trọng cho chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Đôi vai tôi có thể mỏi, dấu chân tôi có thể mòn trên đường nhựa Sài Gòn, nhưng bí mật của cách mạng luôn được giữ kín. Sau ngày 30/4, tôi treo chiếc đòn gánh lên vách nhà như một kỷ vật vô giá. Nó nhắc nhở tôi về một thời kỳ mà ngay cả những vật dụng bình thường nhất cũng mang trong mình sứ mệnh cứu nước.



