CHIẾC ĐỒNG HỒ
BÙI VĂN CƯỜNG
Trong một buổi nói chuyện với các cán bộ, Bác Hồ muốn giảng giải về sự cần thiết của đoàn kết và tầm quan trọng của mỗi cá nhân trong một tập thể. Để bài học trở nên sinh động, Bác không dùng lý luận suông mà sử dụng một vật rất gần gũi. Bác giơ chiếc đồng hồ quả quýt mà Người vẫn thường dùng lên và hỏi mọi người trong hội trường: "Theo các chú, trong chiếc đồng hồ này, bộ phận nào là quan trọng nhất?" Câu hỏi của Bác làm mọi người sôi nổi hẳn lên. Có người đứng dậy nói: "Thưa Bác, theo cháu cái kim là quan trọng nhất. Vì có kim thì mới chỉ được giờ ạ." Một người khác lại có ý kiến: "Thưa Bác, cháu nghĩ những cái bánh xe răng cưa mới quan trọng, vì chúng chạy thì kim mới chạy được." Một ý kiến khác nữa vang lên: "Thưa Bác, quan trọng nhất phải là cái dây cót. Không có dây cót lên năng lượng thì mọi thứ đều đứng im ạ." Sau khi nghe vài ý kiến, Bác mỉm cười hiền từ và nói: "Các chú nói đều có lý. Cái kim, bánh xe, dây cót đều là những bộ phận quan trọng. Nhưng nếu như thiếu đi một con ốc vít nhỏ nhất thì chiếc đồng hồ này có chạy được không?" Mọi người im lặng suy nghĩ. Bác ôn tồn giải thích tiếp: "Trong một cỗ máy, không có bộ phận nào là thừa. Bất kỳ một chi tiết nào, dù là nhỏ nhất như con ốc, cũng đều có vai trò của nó. Nếu thiếu nó, cỗ máy sẽ không thể hoạt động trơn tru được." 24 Bác nhìn khắp hội trường và kết luận: "Công việc cách mạng của chúng ta cũng giống như một cỗ máy. Mỗi người cán bộ, đảng viên, mỗi người dân chúng ta, dù ở cương vị nào, làm công việc gì, cũng đều là những bộ phận quan trọng của cỗ máy đó. Không có công việc nào là sang, việc nào là hèn. Chỉ cần làm tốt công việc của mình là đã góp phần vào sự vận hành của cả cỗ máy, góp phần vào thành công chung của sự nghiệp cách mạng." Bài học từ chiếc đồng hồ đã giúp mọi người hiểu ra một cách sâu sắc rằng, trong một tập thể, mỗi cá nhân đều có giá trị và vai trò riêng, và sức mạnh chung chỉ có được khi mọi người đều làm tốt phần việc của mình.



