CHIẾC ĐỒNG HỒ BÁO THỨC KHÔNG CÒN KÊU
CHIẾC ĐỒNG HỒ BÁO THỨC KHÔNG CÒN KÊU
Anh Lâm mang theo một chiếc đồng hồ báo thức nhỏ từ ngày rời quê nhập ngũ. Chiếc đồng hồ đã hỏng chuông từ lâu, mặt kính nứt một góc vì va vào đá trong lần hành quân qua suối.
Dù vậy, tối nào anh cũng đặt nó cạnh đầu võng trước khi ngủ.
Đồng đội cười:
“Đồng hồ hỏng rồi còn xem gì nữa.”
Anh vuốt nhẹ mặt kính rồi đáp:
“Nghe tiếng tích tắc là thấy đỡ nhớ nhà.”
Ở quê anh, sáng nào cha anh cũng dùng chiếc đồng hồ ấy gọi con trai dậy đi học.
Ra chiến trường nhiều năm, âm thanh nhỏ bé kia trở thành một phần ký ức không thể mất đi.
Một buổi chiều cuối mùa mưa, đơn vị đang vận chuyển thương binh qua khu rừng thấp thì pháo địch bất ngờ dội xuống.
Một chiến sĩ trẻ bị thương nằm lại bên mép hố bom.
Anh Lâm quay lại kéo đồng đội vào nơi an toàn giữa màn khói bụi.
Người lính ấy sống sót.
Sau hòa bình, chiếc đồng hồ không còn kêu vẫn nằm trên bàn gỗ nhỏ trong ngôi nhà cũ như một kỷ vật của thời hoa lửa.


