Cựu chiến binh

Chiếc đồng hồ bố tặng

chiếc đồng hồ

Thanh Hóa18/09/2026Xã Nga Sơn (Xã Nga Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày tôi lên đường, bố đưa cho tôi một chiếc đồng hồ.

Chiếc đồng hồ ấy đã cũ, mặt kính có một vết xước nhỏ.

Bố bảo:

“Giữ lấy mà dùng.”

Tôi đeo lên tay.

Bố nhìn rồi nói đùa:

“Nhớ xem giờ mà về.”

Tôi cười.

Ai ngờ câu nói ấy lại theo tôi suốt cả cuộc đời.

Những ngày đầu, chiếc đồng hồ vẫn chạy rất tốt.

Tôi thường nhìn nó khi hành quân.

Nhìn lúc nghỉ.

Nhìn khi chờ nhận nhiệm vụ.

Có những ngày tôi chỉ mong thời gian trôi thật nhanh để chiến tranh kết thúc.

Có những ngày tôi lại mong thời gian dừng lại, bởi bên cạnh mình có những người bạn rất thân.

Chiếc đồng hồ ấy đã chứng kiến tuổi trẻ của tôi.

Nó chạy qua những ngày mưa.

Những ngày nắng.

Những đêm dài.

Rồi một hôm nó đứng.

Tôi tưởng nó hỏng.

Nhưng sau đó tìm cách sửa lại được.

Tôi tiếp tục đeo.

Đến ngày trở về, chiếc đồng hồ vẫn ở trên tay.

Bố ra đón tôi.

Tôi tháo đồng hồ đưa cho ông.

Tôi nói:

“Con giữ được nó.”

Bố cầm lấy.

Ông nhìn rất lâu rồi cười:

“Thế là biết giờ về rồi.”

Tôi bật cười.

Nhưng mắt tôi cay.

Nhiều năm sau, bố mất.

Tôi lại lấy chiếc đồng hồ ra.

Nó đã không chạy nữa.

Tôi đem sửa, nhưng người thợ bảo máy đã quá cũ.

Tôi bảo:

“Không cần sửa nữa.”

Bởi với tôi, nó không còn là một chiếc đồng hồ để xem giờ.

Nó là món quà bố đưa tôi trước ngày lên đường.

Nó là câu nói “nhớ mà về”.

Và nó là một phần tuổi trẻ của tôi.

Bây giờ mỗi khi con cháu hỏi tại sao tôi vẫn giữ một chiếc đồng hồ cũ kỹ như vậy, tôi chỉ cười.

Có những thứ không đo bằng tiền.

Có những thứ cũng chẳng cần phải sử dụng.

Chỉ cần giữ lại là đủ.

Bởi có những kỷ niệm, một khi mất đi thì chẳng có thứ gì mua lại được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc đồng hồ bố tặng | Câu chuyện thời hoa lửa