CHIẾC ĐỒNG HỒ CHẠY CHẬM BẢY PHÚT
CHIẾC ĐỒNG HỒ CHẠY CHẬM BẢY PHÚT
Trong căn nhà cũ của ông Phúc có một chiếc đồng hồ luôn chạy chậm bảy phút.
Người trong nhà nhiều lần muốn sửa.
Nhưng ông không cho.
“Cứ để vậy.”
Ngày còn trẻ, ông có một người bạn tên Minh.
Hai người cùng làm việc ở ga tàu.
Minh luôn đến muộn.
Không phải vì lười.
Mà vì mỗi sáng anh phải đi bộ rất xa từ một ngôi làng bên kia sông.
Một lần, Minh chạy đến ga khi tàu vừa chuẩn bị rời.
Ông Phúc nhìn đồng hồ rồi nói:
“Còn bảy phút.”
Minh ngạc nhiên.
“Thật à?”
“Ừ.”
Anh chạy lên tàu.
Nhưng chiếc đồng hồ hôm ấy thực ra đã chậm bảy phút.
Minh kịp chuyến tàu.
Trước khi đi, anh nói:
“May có cậu.”
Phúc cười:
“Lần sau nhớ đến sớm.”
Minh vẫy tay.
“Nhất định.”
Đó là lần cuối hai người gặp nhau.
Nhiều năm sau, Phúc vẫn giữ chiếc đồng hồ.
Một người cháu hỏi:
“Ông biết nó chạy sai mà sao không sửa?”
Ông đáp:
“Vì nó từng giúp một người kịp chuyến tàu.”
“Chỉ một lần thôi mà.”
“Ừ.”
“Có đáng giữ cả đời không?”
Ông nhìn kim đồng hồ.
“Có những điều chỉ xảy ra một lần.”
Sau khi ông mất, người cháu đem chiếc đồng hồ xuống tiệm sửa.
Thợ đồng hồ nói:
“Chỉ cần chỉnh lại bảy phút là xong.”
Cậu suy nghĩ.
Rồi lắc đầu.
“Thôi ạ.”
Cậu mang nó về.
Đặt lên tường căn nhà cũ.
Chiếc đồng hồ vẫn chạy chậm bảy phút.
Một ngày nọ, có người khách lạ ghé qua.
Ông nhìn đồng hồ rồi bật cười.
“Cái này sai giờ rồi.”
Người cháu đáp:
“Vâng.”
“Không sửa sao?”
“Không.”
“Tại sao?”
Cậu kể câu chuyện về hai người bạn ở ga tàu.
Người khách im lặng.
Một lúc sau, ông nói:
“Vậy thì cứ để nó chạy chậm.”
Từ đó, chiếc đồng hồ vẫn ở trên tường.
Bảy phút chậm.
Bảy phút không chính xác.
Nhưng chẳng ai muốn sửa nữa.
Bởi đôi khi,
một chiếc đồng hồ không cần phải cho ta biết giờ đúng.
Nó chỉ cần nhắc rằng:
Có một thời điểm trong đời, một người đã kịp lên chuyến tàu của mình.
Và chỉ thế thôi,
cũng đủ để một chiếc đồng hồ chạy sai
được giữ lại suốt cả một đời.


