CHIẾC ĐỒNG HỒ "CHẾT" VÀ GIỜ KHẢI HOÀN Ở TÒA ĐÔ CHÁNH
CHIẾC ĐỒNG HỒ "CHẾT" VÀ GIỜ KHẢI HOÀN Ở TÒA ĐÔ CHÁNH
Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Văn Hùng (Cựu chiến binh Sư đoàn 320B, Quân đoàn 1)
"Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, mũi tiến công của đơn vị chúng tôi áp sát và đánh chiếm Tòa Đô chánh Sài Gòn (nay là trụ sở UBND TP.HCM). Giữa quảng trường rực rỡ nắng vàng và biển người reo hò chiến thắng, tôi gặp một người lính trẻ cùng đại đội tên Nam đang đứng dựa lưng vào cột cờ, tay ôm súng mắt nhìn lên bầu trời tự do.
Tôi để ý thấy trên cổ tay trái của Nam có đeo một chiếc đồng hồ Poljot cũ của Liên Xô, nhưng mặt kính đã bị nứt một đường dài và các kim đồng hồ đã dừng lại hoàn toàn ở đúng mốc 11 giờ 30 phút. Tôi hỏi: 'Sao không lên dây cót cho nó chạy hả Nam?'. Cậu mỉm cười rạng rỡ, lắc đầu bảo: 'Em cố tình để nó dừng lại ở giờ phút này đấy anh. Từ nay về sau, đồng hồ của đời em chỉ cần ghi nhớ đúng cái khắc lịch sử này thôi – đất nước mình hòa bình rồi!'.
Chiếc đồng hồ 'chết' thời hoa lửa ấy trên tay người lính trưa ngày hôm ấy lại là nhân chứng sống động nhất cho một sự hồi sinh vĩ đại của cả dân tộc. Chiến tranh đã khép lại sau lưng, và từ khoảnh khắc 11 giờ 30 phút lịch sử đó, một trang sử mới thanh bình, tự do và ngập tràn hy vọng của đất nước Việt Nam đã chính thức bắt đầu."



