CHIẾC ĐỒNG HỒ CỦA NGƯỜI CHA
Ông Cường có một chiếc đồng hồ cơ cũ. Mặt kính đã xước, dây da được thay nhiều lần, kim giây đôi khi chạy chậm vài phút. Nhưng ông chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ nó.
Đó là chiếc đồng hồ cha ông để lại.
Ngày cha lên đường, ông Cường còn nhỏ. Ông chỉ nhớ cha tháo đồng hồ khỏi tay, đặt vào lòng bàn tay mẹ rồi dặn giữ giúp. Khi ấy ông không hiểu tại sao một chiếc đồng hồ lại quan trọng đến thế.
Sau này, cha không trở về.
Chiếc đồng hồ được mẹ cất trong hộp.
Nhiều năm sau, khi ông Cường trưởng thành, mẹ trao lại.
Ông đem sửa.
Người thợ bảo máy đã cũ nhưng vẫn có thể chạy.
Ông mang về, lên dây và đặt trên bàn.
Tiếng tích tắc vang lên trong căn phòng.
Đó là âm thanh rất nhỏ, nhưng với ông, nó giống như tiếng thời gian của gia đình.
Ông kể với các con rằng cha mình từng đeo chiếc đồng hồ ấy trong những ngày cuối cùng ở quê.
Có thể cha đã nhìn nó rất nhiều lần.
Có thể ông từng nhìn giờ trước khi rời nhà.
Có thể ông từng nghĩ đến mẹ.
Không ai biết.
Nhưng chiếc đồng hồ vẫn tiếp tục chạy.
Nó đi qua những năm tháng mà người chủ ban đầu không thể đi qua.
Sau này, ông Cường trao đồng hồ cho con trai.
Anh định mua dây mới, nhưng ông bảo cứ giữ nguyên một phần dây cũ.
Ông nói không phải cái gì cũ cũng cần thay mới.
Có những vết xước là dấu vết của thời gian.
Chiếc đồng hồ vẫn chạy chậm hơn vài phút.
Nhưng không ai sửa nữa.
Bởi với gia đình, nó không cần phải chính xác tuyệt đối.
Chỉ cần còn chạy.
Như một lời nhắc rằng thời gian có thể mang con người đi xa, nhưng ký ức về một người cha vẫn có thể ở lại rất lâu.



