Chiếc đồng hồ của người lính
Chiếc đồng hồ của người lính
Mùa đông năm ấy, trên một điểm chốt vùng biên giới, những người lính phải sống giữa núi rừng lạnh giá. Ban ngày, họ thay nhau tuần tra. Ban đêm, từng người đứng gác trong tiếng gió thổi qua những vách núi.
Trong số họ có một người lính trẻ tên Hoàng.
Hoàng quê ở một làng nhỏ ven biển. Trước khi nhập ngũ, anh làm thợ sửa xe cùng cha. Ngày lên đường, cha chỉ đưa cho anh một chiếc đồng hồ cũ.
“Cái này bố dùng từ ngày còn trẻ. Con giữ lấy.”
Hoàng cầm chiếc đồng hồ, cười:
“Bố giữ mà dùng.”
Cha anh lắc đầu:
“Con mang theo đi. Để lúc nào nhớ nhà thì nhìn giờ, biết ở nhà bố mẹ cũng đang sinh hoạt như mình.”
Hoàng nghe vậy rồi cẩn thận cất chiếc đồng hồ vào túi áo.
Từ ngày lên biên giới, chiếc đồng hồ luôn ở bên anh.
Mỗi sáng thức dậy, anh nhìn nó.
Mỗi lần đi tuần, anh nhìn nó.
Những đêm trực gác, khi thời gian trôi thật chậm, anh lại lấy nó ra xem.
Có lần người đồng đội hỏi:
“Chiếc đồng hồ này cũ thế mà cậu vẫn dùng à?”
Hoàng cười:
“Đồ của bố cho thì phải giữ.”
Người đồng đội nhìn chiếc đồng hồ rồi nói:
“Sau này về quê, chắc cậu mua cái mới.”
Hoàng gật đầu:
“Ừ. Nhưng cái này vẫn giữ.”
Một đêm nọ, trời lạnh hơn thường ngày.
Hoàng được phân công trực cùng một người bạn thân.
Hai người đứng bên chốt, vừa quan sát vừa nói chuyện nhỏ.
Người bạn hỏi:
“Hoàng, cậu có nhớ nhà không?”
“Nhớ.”
“Nhớ nhất ai?”
Hoàng im lặng một lúc rồi đáp:
“Nhớ bố.”
“Không phải mẹ à?”
Hoàng cười:
“Mẹ lúc nào cũng gọi điện hỏi thăm. Bố ít nói nên tôi lại nhớ.”
Người bạn bật cười.
“Bao giờ hòa bình, cậu về sửa xe tiếp à?”
Hoàng nhìn xuống chiếc đồng hồ.
“Ừ. Tôi muốn sửa lại cái cửa hàng của bố. Rồi mua cho ông ấy một chiếc đồng hồ mới.”
Đêm ấy, họ nói rất nhiều về tương lai.
Nhưng không ai biết rằng chiến tranh sẽ không cho tất cả mọi người cơ hội trở về.
Vài ngày sau, tình hình tại khu vực chốt trở nên căng thẳng.
Hoàng cùng đồng đội nhận nhiệm vụ bảo vệ một vị trí quan trọng.
Cuộc chiến kéo dài nhiều giờ.
Đến khi mọi thứ lắng xuống, những người còn lại trở về điểm tập kết.
Hoàng không có trong số đó.
Người bạn thân nhất của anh đứng lặng trước chiếc ba lô được đưa về.
Anh mở ra.
Bên trong có vài lá thư, một cuốn sổ nhỏ và chiếc đồng hồ cũ của người cha.
Kim đồng hồ đã dừng lại.
Người bạn cầm nó trong tay rất lâu.
Anh nhớ đến câu nói của Hoàng:
“Sau này tôi sẽ mua cho bố một chiếc đồng hồ mới.”
Nhưng lời hứa ấy không bao giờ được thực hiện.
Những kỷ vật của Hoàng được gửi về quê.
Người cha nhận chiếc đồng hồ trong một buổi chiều mưa.
Ông không nói gì.
Chỉ cầm nó lên, lau nhẹ lớp bụi rồi đặt vào lòng bàn tay.
Một lúc lâu sau, ông mới nói:
“Nó vẫn giữ à…”
Mẹ Hoàng đứng bên cạnh, nước mắt rơi xuống.
Bà hỏi:
“Con có nói gì về nhà không?”
Người đồng đội trả lời:
“Anh ấy nhắc đến bác rất nhiều.”
Người cha cúi đầu.
Ông không khóc trước mặt mọi người.
Nhưng đêm hôm ấy, ông ngồi một mình trước hiên nhà, cầm chiếc đồng hồ trong tay.
Chiếc đồng hồ đã ngừng chạy.
Nhưng ông vẫn lên dây cót cho nó.
Kim đồng hồ lại chuyển động.
Tích tắc.
Tích tắc.
Âm thanh nhỏ bé vang lên giữa căn nhà yên tĩnh.
Ông nhìn nó rồi nói:
“Con cứ yên tâm. Bố vẫn giữ.”
Nhiều năm sau, người cha đã già.
Cửa hàng sửa xe ngày trước không còn nữa. Con đường làng cũng được mở rộng. Những đứa trẻ ngày xưa giờ đã trưởng thành.
Chiếc đồng hồ của Hoàng vẫn được đặt trong một chiếc hộp gỗ.
Mỗi khi nhớ con, người cha lại lấy nó ra.
Một lần, ông mang chiếc đồng hồ đến nghĩa trang liệt sĩ.
Ông đặt nó trước bia mộ của con rồi ngồi xuống.
“Bố đến thăm con đây.”
Gió nhẹ thổi qua những hàng cây.
Ông nhìn chiếc đồng hồ và mỉm cười.
“Con không mua được đồng hồ mới cho bố thì cũng chẳng sao.”
“Bố giữ chiếc này là được rồi.”
Ông ngồi rất lâu.
Trên cổ tay ông lúc ấy cũng có một chiếc đồng hồ mới, nhưng ông không nhìn nó.
Ông chỉ nhìn chiếc đồng hồ cũ của con trai.
Bởi thời gian có thể trôi đi.
Những năm tháng chiến tranh có thể lùi xa.
Nhưng tình cảm của người cha dành cho người con đã hy sinh thì vẫn còn nguyên vẹn.
Chiếc đồng hồ ấy đã từng nằm trong túi áo của một người lính trẻ nơi biên giới.
Nó đã chứng kiến những ngày tháng gian khổ, những đêm đứng gác và những ước mơ giản dị về ngày trở về.
Rồi một ngày, người lính ấy ra đi.
Chiếc đồng hồ vẫn tiếp tục chạy.
Như thời gian của đất nước vẫn tiếp tục trôi.
Và mỗi nhịp “tích tắc” của nó như nhắc nhở những người còn sống rằng: có những người đã gửi lại tuổi xuân của mình để những thế hệ sau được sống trong những ngày tháng bình yên.


