Bài viết

Chiếc Đồng Hồ Của Người Ở Lại

Để bảo vệ mục tiêu điểm cao, Thịnh đã hy sinh và gửi gắm kỷ vật cuối cùng cho Kiên. Kiên đã thực hiện lời hứa, không chỉ mang kỷ vật về mà còn thay bạn chăm sóc mẹ già suốt cả cuộc đời. Tình đồng chí ở đây là sự ủy thác thiêng liêng, là lời thề sống thay phần người đã khuất.

Lâm Đồng16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tại mặt trận Quảng Trị năm 1972, KiênThịnh được lệnh bám trụ trên một đỉnh đồi trọc để chỉ thị tọa độ cho pháo binh ta. Địch phản pháo dữ dội, cày xới từng tấc đất. Trong một đợt dội bom tọa độ, một mảnh pháo đã găm sâu vào ngực Thịnh.

Biết mình không qua khỏi, Thịnh run run tháo chiếc đồng hồ Poljot – kỷ vật duy nhất của cha anh để lại – đặt vào tay Kiên:
  • "Kiên… cầm lấy. Nếu tao nằm lại, mày hãy mang nó về cho mẹ tao ở quê. Nói với bà là tao vẫn giữ đúng lời hứa của một người lính."

Kiên nghẹn ngào định băng bó cho bạn nhưng Thịnh đẩy ra, chỉ tay về phía chân đồi nơi quân địch đang dàn hàng chuẩn bị tấn công:
  • "Đừng phí thời gian! Đọc tọa độ đi! Bắn ngay vào đây, đừng để tụi nó chiếm được điểm cao này!"

Hùng nén nỗi đau xé lòng, anh áp máy thông tin vào tai, dõng dạc đọc chính xác tọa độ của chính vị trí mình đang đứng. Khi những quả pháo của ta bắt đầu dội xuống, Kiên ôm chặt lấy Thịnh vào lòng, dùng thân mình làm tấm lá chắn cuối cùng cho người đồng đội đã tắt thở.May mắn sống sót sau trận pháo kích đó, Kiên mang theo chiếc đồng hồ vỡ mặt kính về quê tìm mẹ Thịnh. Suốt 30 năm sau chiến tranh, ông Kiên chăm sóc mẹ của bạn như mẹ ruột của mình. Mỗi khi chiếc đồng hồ cũ trên tay ông tích tắc chuyển động, ông lại thấy như Thịnh đang ở bên cạnh, cùng ông canh giữ hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn