Chiếc đồng hồ của ông
Ngày ông nội qua đời, Minh được cha trao lại một chiếc đồng hồ đeo tay đã cũ.
Chiếc đồng hồ không còn mới.
Mặt kính có vài vết xước, dây da đã sờn màu.
Cha nói:
– Đây là chiếc đồng hồ ông con mang suốt những năm làm cán bộ xã.
Minh cầm lên, khẽ lắc.
Chiếc kim giây vẫn đều đặn chuyển động.
Từ đó, mỗi khi tham gia hoạt động Đoàn hay đi học, Minh đều đeo chiếc đồng hồ ấy.
Bạn bè nhiều lần hỏi:
– Sao không đổi đồng hồ thông minh cho tiện?
Minh chỉ cười.
Một buổi sáng, Chi đoàn tổ chức chương trình hiến máu tình nguyện.
Đúng giờ khai mạc, Minh đã có mặt từ rất sớm.
Một em học sinh hỏi:
– Anh lúc nào cũng đúng giờ vậy?
Minh nhìn chiếc đồng hồ rồi kể về ông.
Ông từng dạy:
– Đến đúng giờ không chỉ là tôn trọng công việc.
Mà còn là tôn trọng những người đang chờ mình.
Câu nói ấy theo Minh suốt nhiều năm.
Sau này, khi trở thành cán bộ Đoàn, Minh vẫn giữ thói quen đến trước giờ hẹn.
Không phải để được khen.
Mà để kiểm tra mọi thứ đã sẵn sàng cho mọi người hay chưa.
Chiếc đồng hồ rồi sẽ cũ thêm.
Có thể một ngày nào đó nó sẽ ngừng chạy.
Nhưng bài học về sự đúng hẹn mà ông để lại vẫn âm thầm tiếp tục "đếm thời gian" trong cuộc sống của Minh.


