CHIẾC ĐỒNG HỒ CỦA THỜI GIAN
Có một thứ mà chiến tranh không thể lấy đi ngay lập tức.
Đó là thời gian.
Nhưng thời gian lại âm thầm lấy đi rất nhiều thứ.
Tuổi trẻ.
Mái tóc đen.
Sức khỏe.
Những năm tháng đáng lẽ có thể sống theo một cách khác.
Khi nhìn bác Lê Đình Điều hôm nay, tôi bất giác nghĩ đến điều ấy.
Bác sinh năm 1966.
Năm 1984, bác nhập ngũ.
Mười tám tuổi, bác đến chiến trường A.
Nếu tuổi trẻ là một chiếc đồng hồ, thì năm 1984 chính là khoảnh khắc kim đồng hồ bắt đầu chạy theo một nhịp khác.
Những ngày tháng quân ngũ trôi qua.
Mỗi ngày một chút.
Mỗi tháng một chút.
Rồi nhiều năm sau, khi người lính nhìn lại, tuổi mười tám đã cách mình rất xa.
Tôi hỏi:
– Bác có thấy thời gian trôi nhanh không?
Bác cười:
– Nhanh lắm.
Tôi nghĩ đến những người trẻ hôm nay.
Chúng ta thường nghĩ mình còn rất nhiều thời gian.
Ngày mai còn có thể học.
Ngày mai còn có thể nói lời yêu thương.
Ngày mai còn có thể làm điều mình muốn.
Nhưng thời gian không chờ ai.
Tuổi mười tám của bác Điều đã trôi qua.
Không thể quay lại.
Những năm tháng chiến trường cũng trở thành ký ức.
Nhưng điều kỳ lạ là dù thời gian đi qua, ý nghĩa của những năm tháng ấy vẫn còn.
Bởi một con người có thể già đi.
Nhưng những lựa chọn của tuổi trẻ vẫn có thể tiếp tục ảnh hưởng đến những thế hệ sau.
Bác đã dùng một phần tuổi trẻ của mình để hoàn thành trách nhiệm trong một giai đoạn đặc biệt.
Hôm nay, người trẻ chúng ta có một trách nhiệm khác: sử dụng thời gian của mình thật có ý nghĩa.
Không ai cần phải làm điều phi thường.
Nhưng mỗi người có thể học tốt hơn một chút.
Làm việc nghiêm túc hơn một chút.
Yêu thương gia đình nhiều hơn một chút.
Sống tử tế hơn một chút.
Bởi thời gian không bao giờ quay lại.
Tôi nhìn bác và nghĩ:
Nếu chiếc đồng hồ có thể nói, nó có lẽ sẽ không hỏi con người đã sống bao nhiêu năm.
Nó sẽ hỏi:
“Trong những năm tháng ấy, bạn đã sống như thế nào?”
Thời gian đã đưa bác Điều rời xa tuổi mười tám, nhưng không thể lấy đi giá trị của những gì người lính trẻ năm ấy đã lựa chọn.



