CHIẾC ĐỒNG HỒ ĐỨNG KIM
Một chiếc đồng hồ cũ đã ngừng chạy giữa chiến trường, nhưng lại giữ mãi ký ức về một khoảnh khắc không thể nào quên của tình đồng đội.
Năm 1972, giữa chiến trường miền Trung khốc liệt, anh quân y trẻ Phạm Đức Toàn luôn mang theo bên mình một chiếc đồng hồ Liên Xô cũ được cha tặng trước ngày nhập ngũ. Chiếc đồng hồ mặt tròn, dây đã sờn màu, chạy không còn chính xác lắm nhưng anh quý vô cùng. Anh thường nói vui với đồng đội: — “Còn nghe tiếng tích tắc là còn thấy mình gần nhà.” Một chiều cuối hạ, đơn vị đang di chuyển qua khu rừng gần Quảng Trị thì bất ngờ bị pháo kích. Tiếng nổ dội liên tiếp làm cây rừng gãy đổ ngổn ngang. Trong lúc khói bụi mịt mù, Toàn nghe tiếng gọi yếu ớt từ phía trước. Một chiến sĩ trẻ bị thương nặng đang mắc kẹt dưới thân cây lớn. Không kịp nghĩ nhiều, anh lao tới cùng vài đồng đội kéo người lính ra ngoài. Đúng lúc ấy, một tiếng nổ lớn vang lên phía sau. Sức ép hất Toàn ngã mạnh xuống đất. Khi tỉnh lại, việc đầu tiên anh làm là sờ lên ngực áo tìm chiếc đồng hồ quen thuộc. Mặt kính đã nứt. Kim đồng hồ dừng lại ở đúng 4 giờ 17 phút. Người chiến sĩ được cứu sống. Nhưng một đồng đội khác của Toàn đã hy sinh trong trận pháo hôm ấy. Từ ngày đó, anh không sửa chiếc đồng hồ nữa. Nhiều người hỏi sao không thay cái mới cho tiện, ông chỉ lắc đầu: — “Nó dừng rồi… nhưng ký ức ngày hôm đó thì chưa bao giờ.” Sau chiến tranh, ông Phạm Đức Toàn trở thành bác sĩ ở quê nhà. Trong ngăn bàn làm việc luôn có chiếc đồng hồ cũ đứng kim ở 4 giờ 17 phút. Thỉnh thoảng ông lại mở ra nhìn thật lâu. Không phải để tiếc thời gian đã mất. Mà để nhớ về những con người đã cùng mình đi qua thời hoa lửa — nơi từng giây phút bình yên đều được đổi bằng sự hy sinh thầm lặng.



