Cựu chiến binh

Chiếc đồng hồ dừng lại

Lào Cai09/05/2026Hoàng tiến Quân4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong tiểu đội tôi có anh Vinh – người lúc nào cũng hỏi giờ. Không phải vì anh vội, mà vì anh có một chiếc đồng hồ đeo tay rất quý. Chiếc đồng hồ đã cũ, mặt kính trầy xước, dây da sờn mép. Nhưng mỗi tối trước khi ngủ, anh đều lau sạch rồi lên dây cót cẩn thận. Một lần tôi hỏi:
“Đồng hồ này chắc đắt lắm?” Anh lắc đầu:
“Không. Của anh trai để lại.” Anh trai anh hy sinh nhiều năm trước, trong một cuộc chiến khác. Trước khi đi, anh trai tháo chiếc đồng hồ khỏi tay mình, đeo sang cho em trai và nói: “Giữ cho nó chạy. Đừng để nó dừng.” Từ đó, anh Vinh luôn mang theo chiếc đồng hồ. Dù hành quân, dù ngủ, dù chiến đấu – nó chưa bao giờ rời khỏi cổ tay anh. Có hôm hành quân suốt đêm, ai cũng mệt rã rời. Anh vẫn lôi đồng hồ ra nhìn rồi nói:
“Còn ba tiếng nữa là sáng. Cố lên.” Chiếc đồng hồ trở thành thứ đo thời gian cho cả tiểu đội. Mỗi khi ai hỏi giờ, anh đều trả lời rất nhanh, rất chính xác, như thể đó là nhiệm vụ quan trọng nhất của mình. Một buổi chiều, trận đánh kéo dài hơn dự kiến. Khói súng dày đặc, tiếng nổ nối tiếp nhau không dứt. Sau khi trận đánh kết thúc, chúng tôi ngồi lại kiểm tra nhau. Anh Vinh nằm dựa vào vách đất, mắt nhắm, gương mặt bình yên. Trên cổ tay anh, chiếc đồng hồ vẫn còn đó. Nhưng kim đồng hồ đã dừng lại. Không ai biết nó dừng lúc nào. Chúng tôi tháo chiếc đồng hồ, lau sạch lớp bụi đất bám trên mặt kính. Khi lên dây cót lại, kim giây bắt đầu chạy. Tích tắc. Tích tắc. Âm thanh nhỏ đến mức phải ghé sát tai mới nghe thấy. Từ hôm đó, mỗi khi ai hỏi giờ, một người khác trong tiểu đội lại nhìn chiếc đồng hồ ấy rồi trả lời. Và chúng tôi luôn nhớ lên dây cót mỗi tối. Vì có những lời dặn, dù người nói không còn, vẫn cần được giữ cho tiếp tục chạy mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn