Cựu chiến binh

CHIẾC ĐỒNG HỒ DỪNG LẠI

Lào Cai19/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ Bảo Thắng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là người Quảng Trị, nơi chiến tranh đi qua như một cơn bão lớn, để lại quá nhiều mất mát.

Khi nhập ngũ, tôi đã tự nhủ: nếu phải ngã xuống, tôi muốn ngã xuống trên chính mảnh đất quê mình.

Tôi vào đơn vị trinh sát. Công việc của chúng tôi là luồn sâu, nắm tình hình, dẫn đường cho đơn vị phía sau. Nguy hiểm luôn đi cùng từng bước chân.

Người đồng đội thân nhất của tôi là Hồ Thanh Sơn, quê Huế.

Sơn nhỏ người nhưng gan dạ.

Nó có một chiếc đồng hồ Liên Xô cũ, là kỷ vật bố để lại.

Nó quý lắm, ngày nào cũng lau.

Tôi trêu:
– Mày giữ kỹ thế làm gì?

Nó cười:
– Để biết mình còn bao nhiêu thời gian mà sống.

Câu nói nửa đùa nửa thật ấy, sau này nghĩ lại làm tôi ám ảnh.

Tháng 9 năm 1972, đơn vị tôi nhận nhiệm vụ trinh sát một cứ điểm địch gần Thành cổ.

Đêm đó mưa rất lớn.

Hai chúng tôi bò sát đất, từng mét một.

Khi chỉ còn cách hàng rào địch vài chục mét thì bất ngờ đèn pha bật sáng.

Chúng tôi bị lộ.

Đạn nổ dồn dập.

Tôi và Sơn chạy về hướng bờ sông.

Bất ngờ, tôi vấp ngã xuống hố bom.

Chân bị kẹt.

Tôi vùng vẫy không thoát được.

Sơn quay lại.

Tôi hét:
– Mày chạy đi!

Nó không nghe.

Nó lao xuống kéo tôi lên.

Ngay lúc ấy, một loạt đạn quét tới.

Sơn đẩy tôi ngã xuống.

Tiếng súng im.

Tôi quay lại.

Nó nằm đó.

Máu loang dưới mưa.

Trên cổ tay nó, chiếc đồng hồ vẫn chạy.

Tôi ôm lấy nó, gọi tên nó giữa màn mưa.

Không có tiếng trả lời.

Ngày đưa Sơn về hậu cứ, tôi tháo chiếc đồng hồ khỏi tay nó.

Kim đồng hồ dừng lại đúng lúc 2 giờ 17 phút sáng.

Tôi không sửa nó.

Suốt mấy chục năm qua, chiếc đồng hồ ấy vẫn nằm trong ngăn tủ nhà tôi.

Kim vẫn đứng im.

Nhưng ký ức thì chưa bao giờ dừng lại.

Mỗi lần mở ngăn tủ, nhìn chiếc đồng hồ ấy, tôi lại nghe thấy tiếng Sơn:
– Phải sống nhé, Nam.

Và tôi đã sống.

Sống thay cả phần của nó.

Sống để kể lại rằng đã từng có một người đồng đội như thế — dám lấy mạng mình đổi lấy mạng bạn.

Có những món đồ cũ theo năm tháng sẽ hỏng đi.

Nhưng có những kỷ vật, càng cũ càng đau đáu trong tim.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn