“Chiếc đồng hồ dừng lại”
“Chiếc đồng hồ dừng lại”
Ở một ngôi nhà nhỏ nơi Thanh Chương, trên bức tường đã bạc màu theo năm tháng, vẫn treo một chiếc đồng hồ cũ. Kim giờ dừng lại ở một buổi chiều rất xa — buổi chiều người con trai khoác ba lô rời nhà, ngoái lại cười và hẹn ngày trở về.
Kể từ ngày nhận tin con hy sinh, người mẹ không một lần chạm tay sửa lại chiếc đồng hồ ấy. Pin đã cạn, kim đã đứng, nhưng bà vẫn để nguyên như vậy.
Có người hỏi sao không thay đi cho nhà “có giờ có giấc”, bà chỉ khẽ lắc đầu:
“Để nó đứng đó… cho giống cái ngày cuối cùng còn thấy nó.”
Từ ấy, trong căn nhà nhỏ, mọi thứ vẫn tiếp diễn — bữa cơm vẫn nấu, vườn vẫn chăm, mùa vẫn qua. Chỉ riêng chiếc đồng hồ trên tường là không còn đi cùng thời gian nữa.
Nó dừng lại ở một khoảnh khắc rất riêng — nơi người mẹ vẫn còn có con.



