Chiếc đồng hồ dừng lại
Những ngày cuối của Chiến dịch Hồ Chí Minh, Khải luôn mang theo bên mình một chiếc đồng hồ cũ.
Những ngày cuối của Chiến dịch Hồ Chí Minh, Khải luôn mang theo bên mình một chiếc đồng hồ cũ.
Chiếc đồng hồ ấy không phải của anh.
Đó là của Hương — người con gái đã tiễn anh đi năm 1973.
Hôm chia tay, Hương tháo chiếc đồng hồ trên tay mình, đeo vào tay Khải:
“Để anh biết giờ mà về.”
Khải cười:
“Anh không cần giờ… anh chỉ cần em đợi.”
Hương không nói gì, chỉ siết nhẹ tay anh.
Trong một trận đánh ác liệt, Khải bị thương nặng. Khi tỉnh lại, anh thấy mình nằm giữa rừng, xung quanh là đồng đội đang tìm cách sơ tán.
Anh đưa tay lên — chiếc đồng hồ vẫn còn.
Nhưng kim đã dừng lại.
Đúng vào thời khắc anh ngã xuống.
Sau chiến tranh, Khải trở về.
Anh giữ nguyên chiếc đồng hồ ấy, không sửa.
“Để nhớ mình đã sống sót từ lúc nào,” anh nói.
Khi về đến làng, Khải biết tin Hương đã đi lấy chồng.
Không phải vì cô không chờ —
mà vì gia đình tưởng anh đã hy sinh.
Khải không tìm gặp.
Anh chỉ đứng từ xa, nhìn thấy Hương đang bế một đứa trẻ, khuôn mặt bình yên.
Anh khẽ cười.
Tối hôm đó, lần đầu tiên sau nhiều năm, Khải lên dây lại chiếc đồng hồ.
Kim bắt đầu chạy tiếp.
Không phải để quay lại quá khứ —
mà để anh học cách sống tiếp phần đời còn lại.



