Chiếc Đồng Hồ Dừng Lại
Câu chuyện kể về ký ức của một người lính công binh làm nhiệm vụ mở đường trong thời chiến. Một chiếc đồng hồ bỏ túi đã dừng lại đúng khoảnh khắc xảy ra vụ nổ, trở thành kỷ vật gợi nhớ về tình đồng đội và sự hy sinh.
Tôi tên là Bùi Văn Thành, từng là chiến sĩ công binh. Đã nhiều năm trôi qua, nhưng trong ngăn kéo nhỏ ở góc nhà, tôi vẫn giữ một chiếc đồng hồ bỏ túi cũ. Kim đồng hồ mãi dừng ở 5 giờ 17 phút.
Đó là thời điểm tôi không bao giờ quên.
Năm ấy, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ mở một tuyến đường mới để các đoàn xe có thể đi qua an toàn. Công việc của người công binh rất thầm lặng. Chúng tôi đi trước, dò từng mét đường, tìm và xử lý những vật liệu nổ còn sót lại để người khác có thể đi tiếp.
Sáng hôm đó, cả tổ bắt đầu làm việc từ rất sớm. Mặt trời vừa lên, sương còn phủ kín lối mòn. Tôi và anh Lưu Đức Hải đi ở đầu đội hình.
Khi đang kiểm tra một đoạn đường hẹp, anh Hải bất ngờ ra hiệu cho mọi người dừng lại. Phía trước có dấu hiệu bất thường. Cả tổ nhanh chóng lùi về vị trí an toàn, còn anh cẩn thận tiếp cận để kiểm tra.
Chỉ vài giây sau, một tiếng nổ lớn vang lên.
Đất đá bắn tung khắp nơi. Tôi bị hất ngã xuống vệ đường. Khi tỉnh lại, việc đầu tiên tôi làm là chạy về phía anh Hải.
Chúng tôi đưa anh đi cấp cứu, nhưng anh không qua khỏi.
Trong lúc thu dọn hiện trường, tôi nhặt được chiếc đồng hồ bỏ túi của mình. Mặt kính đã nứt, hai kim đồng hồ dừng đúng lúc vụ nổ xảy ra.
Từ đó, tôi không sửa lại chiếc đồng hồ nữa.
Sau chiến tranh, mỗi năm đến ngày giỗ của anh Hải, tôi đều mang chiếc đồng hồ theo khi đến thăm gia đình anh. Mẹ anh thường cầm chiếc đồng hồ rất lâu rồi khẽ nói:
'Con tôi đã hoàn thành nhiệm vụ của mình.'
Câu nói ấy khiến tôi lặng người.
Ngày nay, con đường mà chúng tôi từng mở đã trở thành tuyến giao thông đông đúc. Xe cộ qua lại tấp nập, trẻ em đến trường trong tiếng cười rộn rã. Ít ai biết rằng dưới lớp đất bình yên ấy là biết bao mồ hôi, công sức và cả sự hy sinh của những người đi mở đường.
Mỗi khi nhìn chiếc đồng hồ dừng ở 5 giờ 17 phút, tôi không nghĩ đến khoảnh khắc mất mát. Tôi nghĩ đến lòng dũng cảm của người đồng đội đã chọn bước lên phía trước để những người phía sau được an toàn.
Chiếc đồng hồ ấy không còn đo thời gian nữa, nhưng nó vẫn nhắc tôi rằng có những khoảnh khắc sẽ sống mãi trong ký ức của một con người. Và đối với tôi, ký ức ấy chính là lời nhắc phải trân trọng hòa bình, trân trọng những con đường hôm nay và những con người đã âm thầm góp phần làm nên chúng."



