Chiếc đồng hồ dừng lại
Chiếc đồng hồ của Ông Đỗ Văn Bình dừng lại sau một lần va đập trong hành quân. Dù không còn chạy, Ông vẫn giữ nó. Với Ông, chiếc đồng hồ lưu giữ một khoảng thời gian tuổi trẻ mà Ông không muốn quên.
Ông Đỗ Văn Bình được gia đình tặng một chiếc đồng hồ trước ngày nhập ngũ.
Chiếc đồng hồ nhỏ, mặt đã cũ nhưng rất quý đối với Ông.
Ông mang nó theo trong những chuyến hành quân.
Một lần, khi di chuyển qua địa hình khó khăn, Ông bị ngã. Chiếc đồng hồ va mạnh vào đá và dừng lại.
Ông thử lên dây nhưng kim không chạy.
Một người bạn bảo bỏ đi, sau này mua cái khác.
Ông Bình không bỏ.
Ông cất nó vào túi.
Từ đó, chiếc đồng hồ không còn dùng để xem giờ mà trở thành một kỷ vật.
Mỗi lần nhìn nó, Ông nhớ những người đã cùng mình hành quân.
Có người từng đứng bên cạnh khi Ông bị thương. Có người từng chia cho Ông ngụm nước. Có người từng thức thay phiên để đồng đội được ngủ.
Sau chiến tranh, Ông trở về Hải Phòng.
Chiếc đồng hồ vẫn được Ông giữ.
Nhiều người hỏi tại sao một vật không còn sử dụng được lại giữ lâu đến vậy.
Ông nói: “Nó không chạy nữa, nhưng ký ức trong đó vẫn chạy.”
Đối với Ông, thời gian có thể dừng trên mặt đồng hồ nhưng không thể dừng trong ký ức con người.
Những năm tháng chiến tranh đã qua, nhưng tình đồng đội, tình quê hương và những con đường tuổi trẻ vẫn còn đó.
Chiếc đồng hồ trở thành lời nhắc rằng có những khoảng thời gian dù đã rất xa vẫn luôn sống trong trái tim.



