CHIẾC ĐỒNG HỒ DỪNG LẠI LÚC 10 GIỜ 45 PHÚT
Đây là câu chuyện về một chiếc đồng hồ đeo tay đã ngừng chạy từ hơn nửa thế kỷ trước. Đối với ông Nguyễn Văn Nhân, đó không chỉ là một kỷ vật chiến tranh mà còn là biểu tượng của tình đồng đội, của sự hy sinh và lòng quả cảm của người lính Việt Nam trong những năm tháng khói lửa.
Trong chiếc tủ kính đặt ở góc nhà, ông Nguyễn Văn Nhân luôn trân trọng giữ gìn một chiếc đồng hồ cũ.
Mặt kính đã trầy xước.
Dây đồng hồ đã ngả màu theo thời gian.
Điều đặc biệt là kim đồng hồ mãi mãi dừng lại ở thời điểm 10 giờ 45 phút.
Đó là thời khắc mà ông không bao giờ quên.
Năm 1974, ông Nhân là chiến sĩ thuộc một đơn vị bộ đội chủ lực hoạt động tại miền Đông Nam Bộ.
Trong đơn vị, ông thân nhất với anh Bùi Văn Cường.
Cường là người vui tính, giàu nghị lực và luôn lạc quan dù cuộc sống chiến trường vô cùng gian khổ.
Chiếc đồng hồ trên tay là món quà cuối cùng cha anh để lại trước khi qua đời.
Anh quý nó như một báu vật.
Mỗi sáng, anh đều cẩn thận lên dây cót rồi cười nói với đồng đội:
"Bao giờ đất nước thống nhất, chiếc đồng hồ này sẽ cùng tôi về quê."
Mùa xuân năm 1975, đơn vị nhận nhiệm vụ tham gia một trận đánh quan trọng.
Đêm trước giờ xuất kích, Cường ngồi bên ông Nhân dưới tán rừng.
Anh lấy từ túi áo ra tấm ảnh gia đình rồi nói:
"Nếu tôi có mệnh hệ gì, nhờ cậu mang giúp những kỷ vật này về cho mẹ tôi."
Ông Nhân cười:
"Nhất định chúng ta sẽ cùng trở về."
Cường cũng cười.
Đó là nụ cười mà ông Nhân nhớ suốt cuộc đời.
Sáng hôm sau, trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt.
Tiếng súng, tiếng pháo vang dội khắp chiến trường.
Trong lúc chiến đấu, một tổ chiến sĩ phía trước bị mắc kẹt dưới làn hỏa lực dày đặc.
Không chút chần chừ, Cường cùng một số đồng đội lao lên ứng cứu.
Nhờ sự dũng cảm ấy, nhiều chiến sĩ đã được bảo vệ an toàn.
Nhưng Cường lại bị thương nặng.
Khi ông Nhân chạy đến bên cạnh, anh vẫn cố nắm chặt tay bạn mình.
Chiếc đồng hồ trên cổ tay anh lúc ấy đã bị mảnh đạn làm vỡ mặt kính.
Kim đồng hồ dừng lại đúng lúc 10 giờ 45 phút.
Đó cũng là thời khắc người chiến sĩ trẻ mãi mãi ra đi.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Nhân trở về quê hương.
Ông mang theo chiếc đồng hồ cùng những kỷ vật của người đồng đội.
Ông đã tìm đến gia đình Cường và trao lại những gì thuộc về anh.
Riêng chiếc đồng hồ, gia đình mong ông giữ lại như một kỷ niệm về tình đồng đội năm xưa.
Hơn năm mươi năm đã trôi qua.
Chiếc đồng hồ vẫn nằm yên trong tủ kính.
Ông chưa bao giờ sửa lại.
Bởi ông muốn giữ nguyên khoảnh khắc ấy.
Khoảnh khắc nhắc nhớ về một người đồng đội đã sống đẹp, chiến đấu dũng cảm và hy sinh vì Tổ quốc.
Mỗi lần có con cháu đến chơi, ông đều kể lại câu chuyện về chiếc đồng hồ.
Ông nói:
"Kim đồng hồ đã ngừng chạy, nhưng ký ức về những người đồng đội thì sẽ còn mãi."
Căn nhà nhỏ trở nên lặng đi mỗi khi câu chuyện kết thúc.
Bởi ai cũng hiểu rằng sự bình yên hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân và máu xương của biết bao người lính.



