Bài viết

Chiếc Đồng Hồ Dừng Lại Lúc 4 Giờ 17 Phút

Bắc Ninh12/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc Đồng Hồ Dừng Lại Lúc 4 Giờ 17 Phút

Ông Lâm năm nay đã ngoài tám mươi tuổi. Trong chiếc tủ gỗ cũ kỹ đặt ở góc nhà, ông vẫn cất một chiếc đồng hồ Liên Xô đã ngừng chạy từ rất lâu.

Đám cháu nhiều lần hỏi:

— Ông ơi, sao không mang đi sửa?

Ông chỉ mỉm cười:

— Vì ông không muốn nó chạy nữa.

Mùa hè năm 1972, đơn vị của ông đóng quân gần một ngầm vượt sông. Nhiệm vụ của họ là bảo vệ tuyến đường vận chuyển hàng ra tiền tuyến.

Đêm đó trăng rất sáng.

Ông và người bạn thân nhất là anh Quý cùng ngồi gác.

Hai người nói với nhau đủ thứ chuyện: về cánh đồng quê, về người mẹ già đang đợi ở nhà, về những dự định sau ngày hòa bình.

Anh Quý bảo:

— Hết chiến tranh, tao sẽ về mở một hiệu sửa xe đạp.

Ông Lâm cười:

— Còn tao sẽ làm thầy giáo.

Khoảng gần sáng, tiếng máy bay bất ngờ xuất hiện.

Tiếng bom xé toạc màn đêm.

Mặt đất rung chuyển dữ dội.

Khi tỉnh lại, ông thấy mình bị vùi dưới lớp đất đá.

Chiếc đồng hồ trên cổ tay đã dừng ở 4 giờ 17 phút.

Anh Quý không còn nữa.

Nhiều năm sau, ông trở thành giáo viên như lời hứa năm xưa.

Mỗi lần nhìn chiếc đồng hồ chết máy, ông lại nhớ người bạn đã gửi tuổi thanh xuân của mình lại nơi chiến trường.

Ông không sửa nó vì muốn giữ nguyên khoảnh khắc ấy.

Một khoảnh khắc đau đớn.

Nhưng cũng là khoảnh khắc nhắc ông phải sống thay phần đời của người đồng đội đã nằm lại.

Chiếc đồng hồ không còn đếm thời gian.

Nhưng nó vẫn giữ nguyên một ký ức không bao giờ cũ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn