Cựu Thanh niên xung phong

Chiếc Đồng Hồ Dừng Lại Lúc 4 Giờ 27 Phút

Ông Nguyễn Minh Sơn là một cựu chiến sĩ vận tải từng tham gia đưa hàng hóa và thương binh qua các tuyến đường rừng trong thời kỳ chiến tranh. Câu chuyện dưới đây là tác phẩm hư cấu, phản ánh tình đồng đội và những ký ức sâu sắc mà chiến tranh để lại trong lòng những người đã đi qua thời hoa lửa.

Đồng Nai13/06/2026Sơn Ngọc My (xã Định Quán)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, đơn vị vận tải của Sơn đóng quân gần một ngã ba đường giữa rừng Trường Sơn.

Nơi đó ngày nào cũng có những đoàn xe nối đuôi nhau tiến về phía trước.

Ban ngày ngụy trang.

Ban đêm hành quân.

Mọi người gọi ngã ba ấy là "ngã ba không ngủ".

Trong đơn vị có một người bạn thân của Sơn tên Hải.

Hải lớn hơn Sơn hai tuổi, quê ở Thái Bình.

Anh luôn đeo trên tay một chiếc đồng hồ cũ được cha tặng trước ngày lên đường nhập ngũ.

Chiếc đồng hồ đã trầy xước nhiều chỗ nhưng Hải quý nó hơn bất cứ thứ gì.

Anh thường nói:

"Khi nào về nhà, tôi sẽ đưa chiếc đồng hồ này cho con trai tôi."

Mỗi lần nghe vậy, đồng đội đều cười vì khi ấy Hải còn chưa lập gia đình.

Một đêm tháng Bảy, đơn vị nhận nhiệm vụ đưa một đoàn xe chở thuốc men vượt qua khu vực vừa bị đánh phá.

Con đường rất nguy hiểm.

Nhiều hố bom còn bốc khói.

Khoảng gần sáng, khi đoàn xe đang vượt qua một con dốc hẹp, tiếng máy bay bất ngờ xuất hiện.

Mọi người nhanh chóng tìm nơi trú ẩn.

Nhưng một chiếc xe bị sa lầy giữa đường.

Nếu không kéo ra kịp thời, toàn bộ tuyến vận tải có thể bị tắc nghẽn.

Không ai bảo ai.

Hải cùng một số đồng đội lao đến giúp đẩy xe.

Giữa tiếng động cơ và tiếng bom vọng lại từ xa, họ dồn toàn bộ sức lực.

Cuối cùng chiếc xe cũng thoát khỏi vũng lầy và tiếp tục lăn bánh.

Đúng lúc ấy, một tiếng nổ lớn vang lên.

Mặt đất rung chuyển dữ dội.

Khi khói bụi tan đi, Sơn chỉ còn nhìn thấy chiếc mũ của Hải nằm bên vệ đường.

Người bạn thân của anh đã mãi mãi nằm lại nơi ngã ba ấy.

Sau lễ truy điệu, đơn vị thu dọn di vật.

Trong túi áo của Hải vẫn còn chiếc đồng hồ quen thuộc.

Kim đồng hồ đã dừng lại ở đúng 4 giờ 27 phút.

Không ai sửa lại.

Không ai lên dây cót nữa.

Chiếc đồng hồ trở thành kỷ vật cuối cùng của người chiến sĩ trẻ.

Sau ngày đất nước thống nhất, Sơn mang chiếc đồng hồ về trao cho gia đình Hải.

Người mẹ già cầm lấy kỷ vật rồi bật khóc.

Bà áp chiếc đồng hồ vào ngực như thể đang ôm lấy người con trai của mình.

Nhiều năm sau, mỗi lần gặp lại đồng đội cũ, Sơn vẫn nhớ rõ thời khắc ấy.

Ông không còn nhớ hết những cung đường đã đi qua.

Không còn nhớ hết những cơn mưa rừng năm ấy.

Nhưng ông không bao giờ quên chiếc đồng hồ dừng lại lúc 4 giờ 27 phút.

Bởi từ giây phút đó, nó không còn là một vật đo thời gian nữa.

Nó đã trở thành biểu tượng của tuổi trẻ, của tình đồng đội và của những người đã gửi lại thanh xuân nơi chiến trường để đất nước có được hòa bình.

Ý nghĩa câu chuyện

Câu chuyện khắc họa sự hy sinh của những người lính vận tải trên tuyến đường Trường Sơn và tình đồng đội sâu sắc giữa những con người cùng chung lý tưởng. Chiếc đồng hồ dừng lại ở một khoảnh khắc cụ thể, nhưng ký ức về người chiến sĩ và những năm tháng hoa lửa thì vẫn sống mãi trong lòng những người ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn