Cựu Thanh niên xung phong

Chiếc đồng hồ dừng lại lúc bình minh (1)

Một chiếc đồng hồ đeo tay cũ đã ngừng chạy giữa trận bom ác liệt, nhưng đối với ông Bùi Văn Khánh, nó mãi mãi ghi dấu khoảnh khắc thiêng liêng của tình đồng đội và khát vọng hòa bình. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, kỷ vật ấy vẫn được ông gìn giữ như một phần ký ức không thể phai mờ của thời hoa lửa.

Khánh Hòa17/06/2026Nguyễn Đức Huy (Chi đoàn thôn Mông Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị bước vào những ngày chiến đấu ác liệt. Đơn vị của ông Bùi Văn Khánh liên tục bám trụ giữ trận địa. Mưa bom, pháo kích diễn ra ngày đêm khiến cuộc sống của những người lính luôn đối mặt với hiểm nguy.

Trong trung đội có chiến sĩ Nguyễn Văn Hải, quê ở Hà Nam, người nổi tiếng vui tính và luôn mang theo một chiếc đồng hồ đeo tay do cha anh tặng trước ngày lên đường nhập ngũ. Chiếc đồng hồ đã cũ, mặt kính trầy xước nhưng Hải luôn nâng niu như báu vật.

Anh thường nói:

– Khi nào đất nước hòa bình, tôi sẽ mang chiếc đồng hồ này về cho cha xem. Nó đã cùng tôi đi qua cả tuổi trẻ.

Một đêm cuối tháng Bảy, đơn vị nhận nhiệm vụ chốt giữ một cao điểm quan trọng. Trận pháo kích kéo dài suốt nhiều giờ. Trong lúc cùng đồng đội di chuyển thương binh vào nơi an toàn, Nguyễn Văn Hải bị sức ép của một quả pháo làm ngã xuống. May mắn, anh chỉ bị thương nhẹ.

Khi tỉnh lại, điều đầu tiên Hải làm là sờ tay tìm chiếc đồng hồ. Mặt kính đã vỡ, kim đồng hồ dừng lại ở đúng 5 giờ 15 phút – thời điểm bình minh vừa ló rạng.

Ông Bùi Văn Khánh nhớ lại:

“Thấy Hải cầm chiếc đồng hồ đã hỏng mà cười, tôi ngạc nhiên hỏi sao còn vui được. Hải bảo rằng đồng hồ có thể ngừng chạy, nhưng chúng ta vẫn còn sống, còn đồng đội bên nhau, như thế là hạnh phúc rồi.”

Sau trận đánh ấy, đơn vị tiếp tục chiến đấu. Chiếc đồng hồ không thể sửa được, nhưng Nguyễn Văn Hải vẫn cất nó trong túi áo ngực như một kỷ vật đặc biệt.

Ngày đất nước thống nhất năm 1975, ông Khánh và Hải gặp lại nhau trong niềm vui vỡ òa. Nhiều năm sau, trong một lần họp mặt đồng đội, Hải mang theo chiếc đồng hồ cũ đã úa màu thời gian.

Ông Khánh xúc động kể:

“Chiếc đồng hồ ấy không còn chạy nữa, nhưng ký ức về tình đồng chí, đồng đội và niềm tin vào ngày chiến thắng thì chưa bao giờ dừng lại. Nó nhắc chúng tôi nhớ rằng mình đã sống những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ vì độc lập, tự do của Tổ quốc.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn