Bài viết

Chiếc Đồng Hồ Dừng Lại Lúc Bình Minh (2)

Một chiếc đồng hồ đeo tay bị hỏng trong trận bom đã trở thành kỷ vật thiêng liêng, nhắc người cựu chiến binh về người đồng đội đã hy sinh khi làm nhiệm vụ mở đường.

Gia Lai26/06/2026Nguyễn Thanh Sơn (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Hữu Bình kể rằng mùa xuân năm 1973, đơn vị công binh của ông được giao nhiệm vụ khẩn cấp san lấp một đoạn đường vừa bị bom đánh sập để đoàn xe vận tải kịp vượt qua trước khi trời sáng.

Trong đơn vị có anh Đỗ Minh Tân, quê Nghệ An, là người vui tính và luôn mang theo một chiếc đồng hồ đeo tay cũ do cha tặng trước ngày lên đường nhập ngũ. Anh thường nhìn đồng hồ rồi nhắc đồng đội:

"Nhanh tay lên các cậu, từng phút mình làm được hôm nay sẽ giúp đoàn xe ra tiền tuyến đúng giờ."

Đêm ấy, dưới ánh đèn được che kín để tránh máy bay phát hiện, mọi người khẩn trương xúc đất, khiêng đá và lấp hố bom. Công việc gần hoàn thành thì tiếng động cơ từ trên cao vọng lại.

Cả đơn vị lập tức tản vào các hố trú ẩn. Chỉ còn anh Tân cùng vài chiến sĩ khác cố đẩy một chiếc máy ủi bị mắc giữa đoạn đường để tránh bị phá hủy.

Một loạt bom trút xuống. Mặt đất rung chuyển dữ dội.

Khi tiếng bom vừa dứt, ông Bình cùng đồng đội lao ra tìm kiếm. Họ tìm thấy anh Tân nằm bên mép đường. Anh đã không qua khỏi.

Trong lúc thu dọn tư trang của người đồng đội, ông Bình nhặt được chiếc đồng hồ đeo tay. Mặt kính đã nứt, hai kim đồng hồ dừng lại đúng 4 giờ 47 phút, thời điểm trận bom xảy ra.

Đơn vị hoàn thành nốt việc mở đường ngay trong buổi sáng hôm đó. Đoàn xe vận tải vẫn kịp lăn bánh qua đoạn đường vừa được thông, mang theo hàng hóa và lương thực ra tiền tuyến.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông Bình giữ gìn chiếc đồng hồ như một báu vật. Dù nhiều người ngỏ ý sửa lại để đồng hồ chạy tiếp, ông đều từ chối.

Ông nói:

"Nó không hỏng. Nó chỉ đang giữ lại khoảnh khắc mà người bạn của tôi đã dừng bước."

Nhiều năm sau, ông tìm về quê anh Tân để thăm gia đình. Khi nhìn thấy chiếc đồng hồ quen thuộc, người em trai của anh xúc động nhận ra ngay vì đó là món quà cha ông dành tặng con trai trước ngày nhập ngũ.

Gia đình đề nghị ông giữ lại chiếc đồng hồ. Họ nói rằng suốt mấy chục năm qua, chính ông là người đã thay họ gìn giữ một phần ký ức của người con, người anh đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Đến nay, trong mỗi buổi gặp mặt cựu chiến binh hay giao lưu với học sinh, ông Nguyễn Hữu Bình vẫn mang theo chiếc đồng hồ ấy. Ông thường kết thúc câu chuyện bằng một lời nhắn giản dị:

"Thời gian có thể chữa lành nhiều điều, nhưng có những phút giây không bao giờ nên quên. Chính những phút giây ấy đã góp phần đổi lấy những năm tháng hòa bình mà chúng ta đang có hôm nay."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc Đồng Hồ Dừng Lại Lúc Bình Minh (2) | Câu chuyện thời hoa lửa