Chiếc Đồng Hồ Dừng Lại Lúc Bình Minh
Một chiếc đồng hồ đeo tay cũ kỹ đã ngừng chạy sau trận bom dữ dội bên dòng Thạch Hãn, nhưng ký ức về người đồng đội trẻ và lời hẹn ngày hòa bình vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí người cựu chiến binh hơn nửa thế kỷ sau.
Ông Ngô Văn Lâm vẫn nhớ như in những ngày mùa hè đỏ lửa năm 1972. Đơn vị công binh của ông ngày đêm bắc cầu, sửa đường và bảo đảm cho bộ đội vượt sông Thạch Hãn vào chiến trường Quảng Trị. Công việc vô cùng nguy hiểm bởi pháo kích và bom đạn luôn rình rập.
Trong tiểu đội của ông có chiến sĩ trẻ Đỗ Văn Khang, quê ở Hải Dương, mới tròn hai mươi tuổi. Khang vốn là thợ sửa đồng hồ trước khi nhập ngũ. Trên cổ tay anh luôn đeo một chiếc đồng hồ Liên Xô cũ, món quà cha anh tặng trước ngày lên đường.
Khang quý chiếc đồng hồ ấy lắm. Mỗi tối, anh đều cẩn thận lau mặt kính rồi lên dây cót. Anh thường cười nói với đồng đội:
– Sau này hòa bình, tôi sẽ mở một cửa hàng sửa đồng hồ nhỏ ở quê. Khi ấy, các anh nhớ ghé chơi nhé!
Những lời nói ấy khiến cả tiểu đội bật cười. Giữa chiến tranh khốc liệt, ai cũng mang trong lòng những ước mơ giản dị như thế.
Đêm cuối tháng 8 năm 1972, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp sửa lại đoạn cầu phao bị đánh hỏng. Trong tiếng pháo dội liên hồi, mọi người lao xuống dòng nước xiết để giữ từng nhịp cầu.
Bất ngờ, một loạt pháo rơi xuống sát bờ sông. Ông Lâm bị sức ép hất ngã. Khi tỉnh lại, ông chỉ kịp nhìn thấy Đỗ Văn Khang đang cố kéo một người đồng đội bị thương vào nơi an toàn.
Đó cũng là lần cuối cùng ông nhìn thấy anh.
Sau trận chiến, đồng đội tìm được Khang. Trên cổ tay anh, chiếc đồng hồ quen thuộc đã dừng lại ở đúng 4 giờ 35 phút sáng.
Ông Lâm lặng lẽ tháo chiếc đồng hồ ấy, cất giữ suốt những năm còn lại của cuộc chiến.
Năm 1976, ông tìm về Hải Dương, trao lại kỷ vật cho cha mẹ Khang. Người cha già cầm chiếc đồng hồ, lặng người rất lâu rồi khẽ nói:
– Nó từng bảo với tôi rằng, khi hòa bình, nó sẽ sửa lại chiếc đồng hồ này để tôi đeo mỗi ngày…
Người mẹ ngồi bên cạnh ôm chiếc đồng hồ vào lòng, đôi mắt đỏ hoe nhưng đầy tự hào.
Hơn năm mươi năm đã trôi qua, ông Ngô Văn Lâm vẫn nhớ rõ nụ cười hiền lành của người đồng đội trẻ. Mỗi lần kể lại câu chuyện, ông xúc động nói:
“Chiếc đồng hồ ấy đã ngừng chạy từ lâu, nhưng thời gian của tình đồng đội, của lòng dũng cảm và những ước mơ bình dị của tuổi hai mươi thì sẽ không bao giờ dừng lại.”



