CHIẾC ĐỒNG HỒ DỪNG LẠI Ở 9 GIỜ 15 PHÚT
CHIẾC ĐỒNG HỒ DỪNG LẠI Ở 9 GIỜ 15 PHÚT
Trong buổi giao lưu với các cựu chiến binh, bác Phúc cẩn thận lấy từ túi áo ra một chiếc đồng hồ đeo tay đã cũ.
Điều đặc biệt là kim đồng hồ mãi mãi dừng ở 9 giờ 15 phút.
Tôi tò mò hỏi:
– "Sao bác không sửa lại để nó chạy tiếp?"
Bác mỉm cười:
– "Vì đó là khoảnh khắc bác không bao giờ muốn quên."
Rồi bác kể.
Đó là một buổi sáng giữa chiến trường miền Nam. Đơn vị đang hành quân thì bất ngờ bị bom đánh trúng. Sức ép làm bác ngã xuống hố đất, chiếc đồng hồ trên tay cũng vỡ mặt kính và ngừng chạy đúng lúc ấy.
Khi tỉnh lại, điều đầu tiên bác nhìn thấy là người đồng đội thân thiết đang nằm cách mình vài mét.
Anh đã hy sinh.
Suốt hơn năm mươi năm qua, bác chưa từng sửa chiếc đồng hồ.
Bởi với bác, kim đồng hồ dừng lại không phải để nhắc về chiến tranh, mà để nhắc về người bạn đã mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi ba.
Nghe câu chuyện ấy, tôi chợt hiểu có những thời gian không thể tính bằng phút, bằng giờ.
Mà được đo bằng ký ức và sự hy sinh.



