Chiếc đồng hồ dừng lại ở tuổi hai mươi của người anh liệt sĩ
Câu chuyện kể về một người em gái Hà Tĩnh lưu giữ chiếc đồng hồ của người anh liệt sĩ như ký ức không thể phai mờ.
Bà Trần Thị Hòa vẫn nhớ như in hình ảnh người anh trai đeo chiếc đồng hồ cũ trên tay trong ngày lên đường nhập ngũ.
Chiếc đồng hồ ấy là tài sản quý nhất của anh, được cha mua lại từ một người quen trong làng.
Ngày đi, anh cười nói với em gái:
“Khi mô anh về, anh cho em chiếc đồng hồ ni.”
Nhưng lời hứa ấy mãi mãi không thành hiện thực.
Năm 1972, gia đình nhận giấy báo tử từ chiến trường Quảng Trị.
Vài tháng sau, đơn vị gửi về tư trang của anh.
Trong đó có chiếc đồng hồ đã dừng kim ở đúng thời điểm anh hy sinh.
Mặt kính vỡ một góc.
Dây đồng hồ đã cũ sờn.
Mẹ bà ôm chiếc đồng hồ khóc suốt nhiều ngày.
Riêng bà từ đó không dám chạm vào nó trong một thời gian dài.
Nhiều năm sau, khi mẹ mất, bà là người giữ lại chiếc đồng hồ ấy.
Mỗi dịp tháng 7, bà đều lau sạch rồi đặt trước bàn thờ anh.
Bà nói:
“Kim đồng hồ đứng lại, nhưng nỗi nhớ về anh thì chưa bao giờ dừng.”



