CHIẾC ĐỒNG HỒ KHÔNG CHẠY
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Trong chiếc hộp gỗ của gia đình có một chiếc đồng hồ đeo tay cũ. Nó đã dừng từ rất lâu, nhưng người mẹ không bao giờ đem sửa.
Đó là chiếc đồng hồ người con trai được một người bạn tặng trước ngày lên đường.
Anh từng đùa:
“Sau này có tiền con sẽ mua cái mới.”
Mẹ nói:
“Cái này còn tốt thì dùng.”
Anh cười.
Chiếc đồng hồ theo anh trong những năm tháng xa nhà. Sau này, nó trở về cùng những kỷ vật.
Kim đồng hồ dừng ở một thời điểm.
Người mẹ không biết chính xác nó dừng lúc nào.
Bà chỉ biết từ ngày ấy, con trai bà không còn trở về.
Chiếc đồng hồ nằm trong hộp qua nhiều năm.
Một hôm, người cháu mở ra.
“Bà ơi, sao không sửa?”
Bà nói:
“Không cần.”
“Nhưng nó hỏng rồi mà.”
Bà mỉm cười:
“Với bà, nó vẫn chạy.”
Đứa cháu không hiểu.
Sau này lớn lên, nó mới hiểu rằng chiếc đồng hồ không đo thời gian nữa, nhưng nó giữ lại một thời điểm trong ký ức của người mẹ.
Thời gian vẫn trôi.
Những người trong gia đình già đi.
Ngôi nhà thay đổi.
Nhưng chiếc đồng hồ vẫn nằm đó.
Có những vật đã ngừng hoạt động nhưng lại khiến ký ức tiếp tục sống.
Và đôi khi, điều quý giá nhất của một món đồ không phải là nó còn sử dụng được hay không, mà là câu chuyện mà nó mang theo.



