CHIẾC ĐỒNG HỒ KHÔNG CHẠY
Chiếc đồng hồ của ông Phúc đã dừng ở một giờ nhất định.
Con trai ông từng nhiều lần bảo:
“Bố đem sửa đi.”
Ông lắc đầu.
“Không cần.”
“Đồng hồ không chạy thì để làm gì?”
Ông chỉ cười.
Chiếc đồng hồ ấy là kỷ vật từ những năm chiến tranh.
Ngày trước, một người bạn tặng ông.
“Giữ lấy.”
“Để làm gì?”
“Để biết giờ.”
Người bạn cười:
“Sau này hòa bình còn phải về đúng giờ.”
Hai người cùng cười.
Chiếc đồng hồ theo Phúc qua nhiều năm.
Cho đến một ngày, nó dừng lại.
Ông không biết chính xác vì sao.
Có thể do va đập.
Có thể do hết pin.
Ngày ấy, ông không có điều kiện sửa.
Ông cất nó vào túi.
Sau này hòa bình, ông mang về.
Một lần người bạn cũ nhìn thấy.
“Vẫn giữ à?”
Phúc gật.
“Đồng hồ chết rồi.”
“Nhưng chuyện của nó chưa chết.”
Người bạn nói.
Phúc hiểu.
Mỗi khi nhìn chiếc đồng hồ, ông nhớ đến những người đã cùng mình đi qua chiến tranh.
Có người về quê.
Có người ở lại đơn vị.
Có người mất tích.
Có người nằm lại.
Chiếc đồng hồ dừng lại, nhưng ký ức thì không.
Nhiều năm sau, Phúc có cháu.
Một đứa trẻ cầm chiếc đồng hồ lên hỏi:
“Ông ơi, sao cái này không chạy?”
“Vì nó cũ.”
“Ông sửa được không?”
“Được.”
“Thế sao ông không sửa?”
Phúc suy nghĩ.
“Vì ông muốn nó đứng yên ở đó.”
“Ở đó là lúc nào?”
Ông kể.
Đứa trẻ nghe rất chăm chú.
Nó hỏi:
“Bạn của ông đâu?”
Phúc nhìn chiếc đồng hồ.
“Không phải ai cũng về.”
Đứa trẻ im lặng.
Ông nói tiếp:
“Nhưng ông vẫn nhớ.”
Sau đó, ông đưa chiếc đồng hồ cho cháu.
“Giữ lấy.”
“Để làm gì?”
“Để sau này con biết có một thời ông từng trẻ.”
Chiếc đồng hồ không còn chạy.
Nhưng nó đã hoàn thành một nhiệm vụ khác.
Nó giữ lại một khoảnh khắc.
Giữ lại một tình bạn.
Giữ lại ký ức của một thế hệ.
Có những kỷ vật không cần hoạt động.
Chỉ cần tồn tại.
Bởi chúng là bằng chứng rằng một người từng sống, từng yêu thương, từng chiến đấu và từng có những người bạn rất quan trọng.



