Bài viết

Chiếc Đồng Hồ Không Chạy Nữa

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tựa đề: Chiếc Đồng Hồ Không Chạy Nữa

Năm 1971, trong một căn nhà gỗ nhỏ giữa làng, trên vách tường có treo một chiếc đồng hồ cũ. Kim đồng hồ đã dừng từ lâu, đứng yên ở một giờ nào đó không ai nhớ rõ.

Người trong nhà vẫn để nó ở đó.

Không sửa. Không thay.

Chỉ để nguyên.

Ông Lợi là người hay nhìn chiếc đồng hồ ấy nhất.

Mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên của ông không phải là xem giờ, mà là nhìn lên vách tường.

“Đồng hồ hư rồi, sao không tháo xuống?” hàng xóm hỏi.

Ông chỉ đáp:
“Nó hư rồi, nhưng nó vẫn ở đó.”

Không ai hỏi thêm.

Năm 1972, chiến sự khiến nhiều thứ trong làng thay đổi. Có những đêm không ai ngủ đúng giờ, có những buổi sáng không ai biết là sáng hay chưa.

Nhưng chiếc đồng hồ vẫn treo đó.

Im lặng.

Không chạy.

Một ngày, có người con trai từ xa trở về ghé nhà ông Lợi.

Anh đứng dưới vách tường rất lâu.

“Cái đồng hồ này… vẫn chưa sửa à ba?” anh hỏi.

Ông Lợi không quay lại ngay.

“Không cần sửa,” ông nói.

Người con trai nhíu mày:
“Không chạy thì để làm gì?”

Ông im lặng một lúc.

Rồi đáp:
“Để nhớ là nó đã từng chạy.”

Không khí trong nhà yên đi.

Người con trai không hỏi thêm.

Năm 1974, có người đề nghị thay chiếc đồng hồ mới.

“Nhà có cái khác cho dễ xem giờ,” họ nói.

Ông Lợi lắc đầu:
“Cái này quen rồi.”

Không ai tranh nữa.

Chiếc đồng hồ vẫn ở đó.

Kim vẫn đứng yên.

Mùa xuân 1975, chiến tranh kết thúc.

Người ta bắt đầu trở lại nhịp sống bình thường hơn. Có đồng hồ mới, có lịch mới, có giờ giấc rõ ràng hơn trước.

Một buổi chiều, người con trai trở lại lần nữa.

Lần này anh đứng rất lâu trước chiếc đồng hồ.

“Ba,” anh nói nhỏ, “giờ có giờ rồi. Không cần cái này nữa đâu.”

Ông Lợi nhìn lên tường.

Rồi ông nói:
“Con nhìn kỹ đi.”

Người con trai nhìn.

Chiếc đồng hồ vẫn không chạy.

Nhưng nó vẫn ở đó, không rơi, không đổi.

Ông Lợi nói tiếp:
“Nó không chỉ để xem giờ.”

Anh im lặng.

Ông khẽ nói:

“Nó để nhắc rằng… đã có một thời gian, nhà này từng chờ nhau.”

Người con trai không nói gì nữa.

Chiếc đồng hồ vẫn treo trên tường.

Không chạy.

Nhưng không vô nghĩa.

Vì trong căn nhà đó, nó không còn là thứ đo thời gian.

Mà là thứ giữ lại một điều mà thời gian không xóa được:

sự chờ đợi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn