Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chiếc Đồng Hồ Không Chạy Sai Một Phút

Đắk Lắk04/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Sơn)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đầu năm 1972, tại một trận địa pháo phòng không ven sông Lam, mọi hoạt động đều được tính bằng từng phút.

Đúng bốn giờ sáng, tổ trực đổi ca.

Bốn giờ mười lăm, bếp bắt đầu nổi lửa.

Năm giờ, các khẩu đội kiểm tra khí tài.

Đến chiều tối, toàn đơn vị lại chuyển sang trạng thái sẵn sàng chiến đấu.

Giữa hàng chục người lính bận rộn ấy có một chiến sĩ ít khi xuất hiện ở trận địa mỗi khi còi báo động vang lên.

Anh tên là Đỗ Minh Tường, hai mươi sáu tuổi, quê ở Nam Định.

Công việc của anh là quản lý thời gian cho toàn đơn vị.

Nghe thì đơn giản.

Nhưng vào những năm tháng ấy, không phải ai cũng có đồng hồ.

Đơn vị chỉ có ba chiếc đồng hồ cơ.

Một chiếc đặt ở sở chỉ huy.

Một chiếc tại đài quan sát.

Chiếc còn lại do Tường chịu trách nhiệm bảo quản.

Mỗi sáng, anh đều đối chiếu thời gian giữa ba chiếc đồng hồ.

Nếu phát hiện lệch dù chỉ một phút, anh lập tức điều chỉnh.

Một chiến sĩ trẻ từng cười:

"Chậm hay nhanh vài phút thì có khác gì đâu anh?"

Tường nhẹ nhàng đáp:

"Trong chiến đấu, có khi chỉ một phút cũng quyết định tất cả."

Sau đó, cậu lính trẻ không hỏi thêm nữa.

Chiếc đồng hồ của Tường là kỷ vật cha anh để lại.

Mặt kính đã xước.

Dây da đã bạc màu.

Nhưng bộ máy bên trong vẫn hoạt động rất chính xác.

Mỗi tối trước khi ngủ, anh đều lên dây cót đúng số vòng như cha từng dặn.

Không nhiều hơn.

Cũng không ít hơn.

Một ngày cuối tháng tư, đơn vị nhận được thông báo sẽ có một đoàn xe vận tải lớn đi qua khu vực vào lúc hai giờ sáng hôm sau.

Trận địa pháo phải tính toán thời điểm ngừng bắn, mở đường và sẵn sàng đánh trả nếu máy bay xuất hiện.

Mọi mốc thời gian đều phải tuyệt đối chính xác.

Đêm ấy, mưa lớn kéo dài.

Không khí ẩm khiến chiếc đồng hồ ở đài quan sát bất ngờ dừng lại.

Nếu không phát hiện kịp thời, tín hiệu truyền xuống các khẩu đội sẽ bị sai lệch.

Tường vừa kiểm tra xong thì nhận ra kim giây không còn chuyển động.

Anh lập tức mang chiếc đồng hồ dự phòng của mình lên thay.

Sau đó ngồi dưới ánh đèn pin nhỏ để tháo chiếc đồng hồ bị hỏng.

Một bánh răng rất nhỏ bị kẹt do hơi nước.

Anh cẩn thận lau khô.

Tra một giọt dầu.

Lắp lại từng chi tiết.

Đến gần một giờ sáng, chiếc đồng hồ hoạt động trở lại.

Tường đối chiếu thời gian với đồng hồ sở chỉ huy.

Sai đúng mười giây.

Anh tiếp tục chỉnh.

Đến khi kim giây trùng khớp hoàn toàn, anh mới mỉm cười.

Hai giờ đúng.

Đoàn xe vận tải an toàn đi qua trận địa.

Không lâu sau, máy bay địch xuất hiện.

Các khẩu pháo đồng loạt vào vị trí theo đúng kế hoạch đã định.

Sau trận đánh, chỉ huy đơn vị nói:

"Hôm nay mọi việc diễn ra chuẩn xác như một cỗ máy."

Không ai biết rằng, phía sau sự chuẩn xác ấy là một người lính đã thức trắng đêm chỉ để sửa một chiếc đồng hồ.

Ít ngày sau, đơn vị tổ chức học tập về tấm gương nữ Anh hùng Nguyễn Thị Chiên, người luôn bình tĩnh và chính xác trong từng nhiệm vụ chiến đấu.

Người chính trị viên nói:

"Sự dũng cảm luôn đi cùng tinh thần trách nhiệm."

Câu nói ấy khiến Tường nhớ mãi.

Anh hiểu rằng, sự chính xác trong công việc của mình cũng là một cách bảo vệ đồng đội.

Ngày đất nước thống nhất, Tường trở về quê và trở thành thợ sửa đồng hồ.

Tiệm của ông không lớn.

Chỉ vài chiếc tủ kính cũ cùng một bàn sửa chữa đặt sát cửa sổ.

Khách trong vùng ai cũng quý ông vì sự cẩn thận.

Có người mang chiếc đồng hồ cũ đến.

Ông có thể ngồi hàng giờ chỉ để chỉnh cho kim phút chạy thật đều.

Một thanh niên từng hỏi:

"Bác sửa kỹ thế để làm gì? Sai vài chục giây có ai để ý đâu."

Ông mỉm cười.

"Có những năm tháng, chỉ vài chục giây cũng đủ để đổi lấy sự bình yên của rất nhiều người."

Người thanh niên lặng im.

Nhiều năm sau, khi tuổi đã cao, đôi mắt không còn tinh như trước, Tường không nhận sửa đồng hồ nữa.

Nhưng chiếc đồng hồ cũ của cha ông vẫn được đặt trang trọng trong chiếc hộp gỗ trên bàn làm việc.

Mỗi sáng, ông vẫn lên dây cót như một thói quen không bao giờ thay đổi.

Tiếng tích tắc đều đặn vang lên giữa căn nhà yên tĩnh.

Âm thanh ấy khiến ông nhớ về những đêm mưa nơi trận địa, khi từng phút từng giây đều gắn với trách nhiệm và sự sống của biết bao con người.

Chiếc đồng hồ giờ đây không còn dùng để tính thời gian chiến đấu.

Nó chỉ lặng lẽ nhắc ông rằng, có những con người không trực tiếp đứng ở tuyến đầu, nhưng vẫn góp phần làm nên chiến thắng bằng sự tận tâm, chính xác và trách nhiệm trong từng khoảnh khắc của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn