CHIẾC ĐỒNG HỒ KHÔNG CÒN CHẠY
CHIẾC ĐỒNG HỒ KHÔNG CÒN CHẠY
Chiếc đồng hồ trên tay anh Thành đã ngừng chạy từ sau một trận bom lớn ở ngã ba đường mòn.
Mặt kính nứt một góc nhưng anh vẫn đeo suốt nhiều năm chiến đấu.
Một chiến sĩ trẻ hỏi sao anh không bỏ đi cho nhẹ.
Anh Thành khẽ đáp: “Nó đứng lại đúng ngày người bạn thân hy sinh.”
Không ai nói thêm lời nào sau câu nói ấy.
Ngoài trời, mưa rừng rơi lộp bộp trên mái tăng cũ bạc màu.
Ngọn đèn dầu trong hầm chập chờn hắt lên gương mặt đầy bụi đất của những người lính trẻ.
Đêm ấy, đơn vị nhận lệnh di chuyển gấp qua khu vực vừa bị oanh tạc.
Anh Thành quay lại cõng một thương binh vượt qua con dốc đầy đất đá trơn trượt.
Chiếc đồng hồ không còn chạy năm ấy mãi còn trong ký ức thời hoa lửa.


