CHIẾC ĐỒNG HỒ KHÔNG CÒN KIM GIÂY
CHIẾC ĐỒNG HỒ KHÔNG CÒN KIM GIÂY
Anh Hưng có một chiếc đồng hồ cũ đã mất kim giây sau lần bị va vào đá lúc hành quân. Mặt kính trầy xước đến mờ đục nhưng anh vẫn đeo trên tay mỗi ngày.
Đồng đội hỏi:
“Đồng hồ vậy xem được nữa đâu anh?”
Anh cười nhẹ:
“Chỉ cần biết trời sắp sáng hay chưa là đủ.”
Những đêm trực gác, anh thường đưa đồng hồ lên sát ánh đèn pin yếu ớt để nhìn giờ rồi đi đổi ca cho đồng đội.
Có hôm chiến sĩ trẻ sốt rét vừa chợp mắt được một lúc, anh lặng lẽ đứng gác thay luôn phần còn lại.
Một người lính từng nói:
“Có anh trực là ngủ yên tâm hẳn.”
Anh chỉ cười rồi kéo lại cổ áo cho đồng đội khỏi lạnh.
Một buổi gần sáng cuối mùa mưa, đơn vị bị pháo kích khi đang trú quân bên sườn núi.
Một thương binh bị mắc lại trong căn hầm đất sập một nửa.
Anh Hưng lao vào kéo đồng đội ra ngoài giữa khói bụi và đất đá.
Người lính ấy sống sót.
Nhiều năm sau, chiếc đồng hồ không còn kim giây vẫn còn nằm trong chiếc hộp gỗ nhỏ như ký ức của thời hoa lửa.


