Chiếc Đồng Hồ Không Ngừng Chạy
Câu chuyện kể về cựu chiến binh Phạm Văn Hùng, một người lính từng chiến đấu trong những năm tháng Hoa Lửa. Trước ngày lên đường, cha trao cho ông một chiếc đồng hồ cũ và dặn phải luôn nhớ rằng thời gian của cuộc đời rất quý giá. Chiếc đồng hồ đã cùng ông đi qua chiến tranh, đồng thời gắn với ký ức về một người đồng đội đã hy sinh.
Tôi tên là Phạm Văn Hùng.
Ngày tôi lên đường nhập ngũ, cha gọi tôi lại.
Ông lấy từ trong chiếc tủ gỗ ra một chiếc đồng hồ cũ.
Ông đặt nó vào tay tôi và nói:
“Đây là chiếc đồng hồ cha đã dùng nhiều năm. Con mang theo.”
Tôi hỏi:
“Cha cho con thật à?”
Ông gật đầu.
“Nhớ nhé, thời gian không chờ đợi ai. Hãy sống sao cho những năm tháng của mình có ý nghĩa.”
Tôi cất chiếc đồng hồ vào túi áo.
Từ đó, nó trở thành người bạn đồng hành của tôi.
Trong đơn vị, tôi thân với một người lính tên Trần Văn Lợi.
Lợi là người rất vui tính.
Mỗi khi có thời gian nghỉ, anh thường hỏi:
“Còn bao lâu nữa thì hòa bình?”
Tôi nhìn đồng hồ rồi nói:
“Không biết.”
Lợi cười:
“Vậy thì cứ sống từng ngày.”
Chúng tôi thường nhắc nhau như vậy.
Một ngày, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp.
Chúng tôi di chuyển trong đêm.
Tôi nhìn chiếc đồng hồ.
Đã gần nửa đêm.
Lợi đi ngay phía trước.
Anh quay lại nói:
“Hùng, cố lên!”
Tôi đáp:
“Đi thôi!”
Nhưng sau một trận chiến, Lợi đã hy sinh.
Tôi đứng lặng trước người bạn.
Tôi nhìn chiếc đồng hồ trên tay.
Kim đồng hồ vẫn chuyển động.
Tôi chợt nghĩ:
Thời gian vẫn trôi, dù một người vừa nằm xuống.
Từ ngày ấy, mỗi lần nhìn đồng hồ, tôi lại nhớ đến Lợi.
Tôi tự nhủ phải sống tiếp.
Phải sống cả phần đời mà những người đồng đội không còn có cơ hội sống.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.
Tôi trở về quê.
Cha đã già.
Tôi đưa chiếc đồng hồ cho ông.
Ông nhìn nó rồi hỏi:
“Nó vẫn chạy à?”
Tôi gật đầu.
“Vẫn chạy.”
Cha mỉm cười.
“Vậy là con cũng đã trở về.”
Tôi kể cho cha nghe về những người đồng đội đã hy sinh.
Cha không nói gì.
Ông chỉ đặt bàn tay lên vai tôi.
Sau đó, tôi vẫn giữ chiếc đồng hồ.
Nó đã cũ, mặt kính có nhiều vết xước và kim đồng hồ đôi lúc chạy chậm.
Nhưng tôi không sửa nó.
Tôi muốn giữ nguyên những dấu vết của năm tháng.
Bây giờ, mỗi khi có người hỏi tôi chiến tranh đã để lại điều gì, tôi thường nhìn chiếc đồng hồ rồi nói:
“Chiến tranh lấy đi rất nhiều thứ. Nhưng nó cũng dạy chúng tôi biết quý trọng từng phút giây của cuộc sống.”
Tôi nhớ lời cha năm nào:
“Thời gian không chờ đợi ai.”
Đúng vậy.
Thời gian đã đưa tôi từ một chàng trai trẻ trở thành một người già.
Nhưng những người đồng đội năm xưa vẫn mãi ở tuổi hai mươi, hai mươi hai, hai mươi ba.
Họ không già đi trong ký ức của tôi.
Chiếc đồng hồ vẫn chạy.
Tích tắc.
Tích tắc.
Như nhắc tôi rằng mỗi ngày được sống trong hòa bình đều là một món quà.
Và tôi sẽ sống thật tốt, bởi đó cũng là cách tôi nhớ về những người đồng đội đã gửi lại tuổi trẻ của mình cho đất nước.



