Cựu chiến binh

CHIẾC ĐỒNG HỒ LÚC NĂM GIỜ

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC ĐỒNG HỒ LÚC NĂM GIỜ

Trong căn nhà nhỏ cuối con phố, có một chiếc đồng hồ treo trên tường.

Nó đã cũ đến mức kim giây chạy chậm hơn những chiếc đồng hồ khác.

Nhưng ông Minh chưa bao giờ thay nó.

Bởi đó là món quà người con trai duy nhất tặng ông.

Ngày ấy, con trai ông tên Khang.

Khi còn nhỏ, Khang thường ngồi dưới chân cha sửa những đồ vật trong nhà.

Một hôm, Khang hỏi:

— Cha ơi, sao đồng hồ cứ chạy mãi?

Ông Minh cười:

— Vì thời gian không chờ ai.

Khang hỏi tiếp:

— Vậy cha có chờ con không?

Ông Minh xoa đầu con.

— Cha chờ.

Khang cười:

— Sau này con lớn, con sẽ mua cho cha một chiếc đồng hồ thật đẹp.

Nhiều năm sau, Khang rời quê lên thành phố.

Ngày đi, anh không quên lời hứa.

Một tháng sau, ông Minh nhận được một gói hàng.

Bên trong là chiếc đồng hồ treo tường.

Kèm theo một mảnh giấy:

“Cha nhớ xem giờ để con biết lúc nào cha đang chờ con.”

Ông Minh bật cười.

Ông treo chiếc đồng hồ ngay giữa phòng khách.

Từ đó, mỗi tối ông đều ngồi dưới chiếc đồng hồ.

Năm giờ chiều là lúc Khang thường gọi điện.

— Cha ăn cơm chưa?

— Rồi.

— Hôm nay cha làm gì?

— Chẳng làm gì.

— Con nhớ cha.

Ông Minh cười:

— Nhớ thì về.

Khang cười ở đầu dây bên kia.

— Con sẽ về.

Năm giờ trở thành khoảng thời gian ông mong nhất trong ngày.

Nhưng rồi công việc của Khang ngày càng bận.

Có hôm năm giờ không gọi.

Sáu giờ cũng không.

Tối muộn mới có tiếng điện thoại.

— Cha ơi, hôm nay con bận quá.

Ông Minh nói:

— Không sao.

Ngày mai lại như vậy.

Rồi một tuần.

Rồi một tháng.

Những cuộc gọi thưa dần.

Chiếc đồng hồ vẫn chạy.

Ông Minh vẫn ngồi dưới nó.

Năm giờ.

Sáu giờ.

Bảy giờ.

Có những tối ông ngồi đến khuya.

Một ngày nọ, ông lấy giấy viết một dòng:

“Con đừng lo. Cha vẫn khỏe.”

Ông đặt nó lên bàn.

Nhưng không gửi.

Ông nghĩ:

“Con bận thì thôi.”

Một buổi chiều, đúng năm giờ, điện thoại reo.

Ông Minh vội vàng nghe.

Đầu dây bên kia là một giọng phụ nữ.

— Chú có phải cha của Khang không ạ?

Ông Minh im lặng.

— Vâng.

Người phụ nữ nói:

— Cháu là đồng nghiệp của Khang.

Ông Minh cảm thấy tim mình nặng xuống.

Khang đã gặp một tai nạn trên đường.

Anh không thể trở về.

Căn nhà hôm ấy rất yên tĩnh.

Chiếc đồng hồ vẫn chạy.

Tích tắc.

Tích tắc.

Ông Minh ngồi dưới nó đến sáng.

Ngày hôm sau, ông tháo chiếc đồng hồ xuống.

Ông không muốn nhìn nó nữa.

Nhưng rồi ông nhớ lời con:

“Cha nhớ xem giờ để con biết lúc nào cha đang chờ con.”

Ông lại treo nó lên.

Từ đó, ông không còn chờ điện thoại lúc năm giờ.

Nhưng vẫn ngồi dưới chiếc đồng hồ.

Một hôm, ông mở ngăn kéo cũ và tìm thấy chiếc đồng hồ đeo tay của Khang.

Mặt sau có khắc một dòng:

“Về nhà trước khi quá muộn.”

Ông Minh nhìn rất lâu.

Ông chợt hiểu rằng Khang đã từng muốn trở về.

Chỉ là cuộc đời không cho anh đủ thời gian.

Những năm sau đó, ông Minh bắt đầu làm một việc mới.

Mỗi chiều, ông mở cửa nhà.

Ai trong xóm cần giúp sửa đồ, ông đều giúp.

Trẻ con đi học về có thể ghé vào uống nước.

Người lớn tuổi đi ngang có thể ngồi nghỉ.

Căn nhà vốn yên tĩnh dần trở nên đông vui.

Một cậu bé thường xuyên đến chơi.

Cậu hỏi:

— Ông ơi, sao ông không thay chiếc đồng hồ mới?

Ông Minh cười:

— Vì chiếc này chạy được.

— Nhưng nó chậm.

— Không sao.

— Sao lại không sao ạ?

Ông nhìn chiếc đồng hồ.

— Nó nhắc ông rằng có những phút giây mình tưởng là bình thường, nhưng thật ra rất quý.

Cậu bé không hiểu.

Ông cũng không giải thích thêm.

Nhiều năm sau, cậu bé ngày nào đã trưởng thành.

Trước khi rời quê lên thành phố, cậu đến chào ông Minh.

Ông tặng cậu một chiếc đồng hồ nhỏ.

Cậu hỏi:

— Sao ông cho cháu?

Ông nói:

— Để cháu nhớ về nhà đúng lúc.

Cậu cười:

— Cháu sẽ nhớ.

Ông Minh gật đầu.

— Đừng hứa nhiều. Chỉ cần nhớ là được.

Chiều hôm đó, ông lại ngồi dưới chiếc đồng hồ cũ.

Kim chỉ đúng năm giờ.

Ánh nắng cuối ngày rọi qua cửa sổ.

Ông không còn buồn như những năm đầu.

Ông biết thời gian đã lấy đi một người con.

Nhưng thời gian cũng dạy ông cách trân trọng những người vẫn còn bên cạnh.

Ông nhìn chiếc đồng hồ.

Tích tắc.

Tích tắc.

Mỗi tiếng động như một lời nhắc.

Rằng hôm nay vẫn còn thời gian để gọi cho cha mẹ.

Vẫn còn thời gian để về nhà.

Vẫn còn thời gian để nói một câu yêu thương.

Bởi không ai biết ngày mai sẽ đến lúc nào.

Ông Minh đứng dậy, mở cửa.

Ngoài phố, một người hàng xóm đang gọi con về ăn cơm.

Tiếng trẻ con cười vang.

Ông mỉm cười.

Chiếc đồng hồ sau lưng vẫn chạy chậm.

Nhưng với ông, nó không hề sai.

Bởi có những lúc con người cần một chiếc đồng hồ chạy chậm lại, để nhắc mình đừng sống vội đến mức quên mất những người đang chờ.

Thời gian không quay lại. Nhưng khi còn có thể, hãy trở về.

Và nếu hôm nay vẫn còn một người thân đang chờ cuộc gọi của bạn, đừng để họ phải nhìn chiếc đồng hồ quá lâu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHIẾC ĐỒNG HỒ LÚC NĂM GIỜ | Câu chuyện thời hoa lửa