Bài viết

Chiếc Đồng Hồ Ngừng Chạy (1)

Một chiếc đồng hồ dừng lại đúng khoảnh khắc định mệnh đã trở thành dấu mốc không thể quên, ghi lại thời điểm một người lính mãi mãi dừng bước.

Gia Lai29/04/2026Châu Minh Thắng (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lưu Văn Minh kể rằng, trong chiến tranh, thời gian không được đo bằng giờ phút, mà bằng những lần hành quân, những trận đánh, và những lần sống sót. Nhưng ông vẫn mang theo một chiếc đồng hồ đeo tay – món quà của cha trước ngày lên đường. “Để biết lúc nào còn sống,” ông từng đùa. Trong đơn vị có một người bạn thân tên là Nguyễn Văn Tư. Tư không có đồng hồ, nên thường hỏi giờ ông Minh. “Mấy giờ rồi?” – câu hỏi quen thuộc mỗi ngày. Một lần, đơn vị ông tham gia một trận đánh ác liệt. Pháo nổ liên tục, đất rung chuyển. Giữa trận, Tư quay sang ông, hét lớn giữa tiếng ồn: “Mấy giờ rồi?” Ông Minh nhìn nhanh xuống cổ tay: “Gần 3 giờ!” Đó là câu trả lời cuối cùng ông nói với Tư. Ngay sau đó, một tiếng nổ lớn vang lên gần vị trí của họ. Khi khói bụi tan đi, ông quay lại… Tư đã không còn. Ông Minh nhìn xuống cổ tay mình. Chiếc đồng hồ đã dừng lại. Kim giờ đứng im, kim phút không nhúc nhích. Đúng khoảng gần 3 giờ. Ông không sửa nó. Cũng không thay. Sau chiến tranh, ông vẫn giữ chiếc đồng hồ ấy – vẫn ở nguyên thời điểm đó. “Mỗi khi nhìn vào,” ông nói, “tôi biết đó là lúc mình mất đi một người bạn.” Chiếc đồng hồ không còn chạy. Nhưng với ông, nó lại “giữ” một khoảnh khắc mãi mãi. Giữa thời hoa lửa, có những thời điểm không thể đo lại. Không thể quay về. Nhưng lại không bao giờ bị lãng quên. Và đôi khi, một chiếc đồng hồ ngừng chạy lại chính là cách thời gian được ghi nhớ rõ ràng nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn