Bài viết

Chiếc đồng hồ ngừng chạy lúc 9 giờ 27 phút

Câu chuyện kể về người lính trẻ Lê Anh Dũng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trước khi lên đường vào chiến trường, anh được cha tặng một chiếc đồng hồ đeo tay. Trong một trận chiến ác liệt, Dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Nhiều năm sau, đồng đội cũ trao lại chiếc đồng hồ đã ngừng chạy cho gia đình anh. Kim đồng hồ mãi dừng ở 9 giờ 27 phút – khoảnh khắc một người lính ngã xuống, nhưng lý tưởng và lòng yêu nước của anh vẫn sống mãi.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Lưu Hồ Khánh Hạ (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa thu năm 1971.

Con đường làng ở một vùng quê Thanh Hóa phủ đầy lá vàng.

Lê Anh Dũng đứng trước sân nhà trong bộ quân phục mới.

Ngày hôm ấy, anh chuẩn bị lên đường nhập ngũ.

Cha anh là một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Pháp.

Ông không nói nhiều.

Chỉ lặng lẽ lấy từ trong chiếc hộp gỗ cũ ra một món đồ được gói cẩn thận.

Đó là một chiếc đồng hồ đeo tay.

Mặt kính đã hơi xước.

Dây da đã cũ theo năm tháng.

Ông đặt nó vào tay con trai.

– Cha không có gì quý để cho con. Hãy giữ lấy nó.

Dũng xúc động gật đầu.

Chiếc đồng hồ ấy từng theo cha anh qua những năm tháng chiến tranh.

Giờ đây, nó tiếp tục đồng hành cùng người con trên một chặng đường mới.

Những năm sau đó, Dũng chiến đấu tại chiến trường miền Nam.

Chiếc đồng hồ luôn nằm trên cổ tay trái.

Mỗi lần nhìn kim đồng hồ chuyển động, anh lại nhớ đến gia đình.

Nhớ cha mẹ.

Nhớ mái nhà đơn sơ.

Và nhớ lời dặn ngày chia tay.

Trong đơn vị, Dũng nổi tiếng là người sống tình cảm.

Anh thường giúp đỡ đồng đội.

Sẵn sàng nhận phần khó khăn về mình.

Nhiều người quý mến anh bởi nụ cười hiền lành và tinh thần lạc quan.

Đầu năm 1973.

Đơn vị của Dũng nhận nhiệm vụ giữ một vị trí quan trọng trên tuyến đường vận tải.

Khu vực ấy thường xuyên bị đối phương tập kích.

Những trận đánh diễn ra liên tiếp.

Ai cũng hiểu rằng hiểm nguy luôn ở rất gần.

Sáng hôm ấy.

Bầu trời âm u.

Không khí căng thẳng bao trùm khắp đơn vị.

Khoảng chín giờ.

Một cuộc tấn công bất ngờ xảy ra.

Tiếng súng vang lên dữ dội.

Khói bụi cuộn lên khắp sườn đồi.

Dũng cùng đồng đội lập tức vào vị trí chiến đấu.

Trong lúc giao tranh ác liệt, một đồng đội bị thương giữa làn đạn.

Không chút do dự, Dũng lao tới cứu người.

Anh dìu đồng đội tìm đường rút về phía sau.

Nhưng đúng lúc ấy, một loạt đạn bất ngờ quét qua.

Dũng ngã xuống.

Người đồng đội được cứu sống.

Còn anh mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Khi trận đánh kết thúc, đồng đội tìm thấy anh.

Trên cổ tay vẫn còn chiếc đồng hồ cũ.

Mặt kính đã vỡ.

Hai kim đồng hồ dừng lại ở 9 giờ 27 phút.

Có lẽ cú va đập mạnh đã khiến nó ngừng chạy.

Mọi người lặng người.

Không ai nói được lời nào.

Người đồng đội được anh cứu sống tháo chiếc đồng hồ ra.

Cẩn thận cất giữ như một kỷ vật thiêng liêng.

Chiến tranh kết thúc.

Nhiều năm trôi qua.

Người đồng đội ấy vẫn luôn mang theo chiếc đồng hồ bên mình.

Ông cho rằng đó không chỉ là một vật dụng.

Mà còn là ký ức về người bạn đã hy sinh để cứu mình.

Năm 2005.

Ông quyết định tìm về quê Dũng.

Ngôi nhà cũ vẫn nằm bên con đường làng năm nào.

Cha mẹ Dũng đều đã già.

Khi nhìn thấy chiếc đồng hồ được đặt lên bàn, đôi bàn tay người cha run lên.

Ông nhận ra ngay món quà mình từng trao cho con trai hơn ba mươi năm trước.

Không gian lặng đi.

Người mẹ đưa tay chạm nhẹ vào mặt đồng hồ.

Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt đã hằn sâu dấu vết thời gian.

Người đồng đội kể lại câu chuyện năm ấy.

Kể về sự dũng cảm của Dũng.

Kể về khoảnh khắc anh cứu đồng đội giữa làn đạn.

Nghe xong, người cha ngẩng đầu nhìn lên bàn thờ con trai.

Ông nói bằng giọng nghẹn ngào:

– Nó đã sống đúng như điều tôi mong muốn.

Bên ngoài sân.

Nắng chiều trải vàng trên những hàng cau.

Chiếc đồng hồ vẫn nằm yên.

Kim giờ và kim phút mãi mãi dừng lại ở 9 giờ 27 phút.

Nhưng đối với gia đình Dũng, thời gian không hề dừng lại ở đó.

Bởi tình yêu nước.

Lòng dũng cảm.

Và sự hy sinh của anh vẫn đang tiếp tục sống trong ký ức của mọi người.

Nhiều năm sau, chiếc đồng hồ được trao lại cho cháu nội của Dũng.

Mỗi khi nhìn vào hai kim đồng hồ đứng yên, cậu lại nhớ đến người bác chưa từng gặp mặt.

Nhớ đến một thế hệ thanh niên đã gửi tuổi xuân cho Tổ quốc.

Và tự nhắc mình phải sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.

Câu chuyện về Lê Anh Dũng và chiếc đồng hồ ngừng chạy lúc 9 giờ 27 phút không chỉ là câu chuyện về một người lính đã hy sinh. Đó còn là câu chuyện về lòng quả cảm, về tình đồng đội và về những giá trị bất tử mà thế hệ đi trước đã để lại. Có những chiếc đồng hồ ngừng chạy theo năm tháng, nhưng có những ký ức và sự hy sinh sẽ mãi mãi không bao giờ dừng lại trong trái tim dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn