Người có công giúp đỡ cách mạng

Chiếc Đồng Hồ Ngừng Lại

Ông Mai Văn Phước từng là một thiếu niên làm nhiệm vụ chuyển lương thực, thư từ và thuốc men cho lực lượng kháng chiến tại địa phương. Điều ông luôn gìn giữ sau chiến tranh là chiếc đồng hồ bỏ túi của cha – món quà đã dừng lại đúng vào ngày cha ông mãi mããi không trở về.

Đồng Tháp08/07/2026Huỳnh Thị Thiên Nhi (Chi đoàn trường Mầm Non Phú Thành A, Đoàn xã Phú Thọ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Mai Văn Phước, sinh ra trong một vùng quê nghèo ven sông. Khi chiến tranh lan đến quê hương, tôi mới mười lăm tuổi. Cái tuổi đáng lẽ chỉ biết đến sách vở và những buổi chăn trâu ngoài đồng thì tôi đã sớm quen với tiếng còi báo động, những hầm trú ẩn và những đêm tối không dám thắp đèn.

Cha tôi là một cán bộ hoạt động bí mật của địa phương. Trước mỗi chuyến đi, ông đều lấy từ túi áo ra một chiếc đồng hồ bỏ túi cũ, lên dây cót cẩn thận rồi mỉm cười xoa đầu tôi.

Ông nói:

"Đồng hồ có thể chậm, có thể dừng, nhưng niềm tin thì không bao giờ được phép mất."

Lúc ấy tôi còn quá nhỏ để hiểu hết ý nghĩa của câu nói đó.

Một thời gian sau, tôi được giao nhiệm vụ chuyển gạo, thuốc và thư đến các điểm liên lạc trong xã. Công việc không quá nặng nhưng luôn phải bí mật. Có những hôm tôi chèo xuồng qua sông lúc nửa đêm, chỉ nghe tiếng nước vỗ vào mạn thuyền và tiếng côn trùng rả rích.

Mẹ luôn đứng trước hiên nhà chờ tôi trở về. Bà không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ chuẩn bị bát cơm nóng rồi ngồi nhìn tôi ăn. Tôi biết trong lòng mẹ luôn thấp thỏm, nhưng bà chưa bao giờ ngăn cản.

Một buổi sáng cuối năm, cha tôi lên đường nhận nhiệm vụ mới. Trước khi đi, ông tháo chiếc đồng hồ khỏi túi áo rồi đặt vào tay tôi.

"Nếu cha về chậm, con giữ giúp cha."

Đó là lần cuối cùng tôi gặp ông.

Ít lâu sau, đơn vị báo tin cha đã hy sinh trong khi bảo vệ một cơ sở bí mật. Không ai tìm lại được những vật dụng ông mang theo. Tôi ôm chặt chiếc đồng hồ vào lòng mà không nói nên lời.

Khi lên dây cót để đồng hồ chạy tiếp, tôi nhận ra kim giờ đã dừng lại đúng thời điểm cha rời khỏi nhà hôm ấy. Tôi không sửa nữa. Tôi giữ nguyên như vậy suốt nhiều năm.

Chiến tranh kết thúc, tôi trở thành một người thợ sửa đồng hồ. Hàng nghìn chiếc đồng hồ đã được tôi sửa chạy trở lại, nhưng riêng chiếc đồng hồ của cha, tôi chưa từng chạm vào.

Nhiều người hỏi vì sao.

Tôi chỉ mỉm cười.

Bởi với tôi, nó không còn là chiếc đồng hồ để xem giờ nữa. Nó là ký ức về cha, là lời nhắc rằng có những con người đã dành trọn thời gian của cuộc đời mình cho quê hương.

Giờ đây, mỗi chiều ngồi trước hiên nhà, nghe tiếng trẻ con nô đùa trên con đường bê tông mới, tôi lại cầm chiếc đồng hồ lên ngắm. Kim đồng hồ vẫn đứng yên, nhưng cuộc sống thì đã đổi khác.

Những cánh đồng từng đầy hố bom nay phủ màu lúa chín. Những bến sông từng là nơi chuyển thư bí mật nay rộn ràng tiếng ghe thuyền chở hàng. Ngôi trường mới được xây ngay trên mảnh đất năm xưa chỉ toàn hầm trú ẩn.

Tôi hiểu rằng thời gian có thể chữa lành nhiều vết thương, nhưng không bao giờ xóa được ký ức về những người đã ngã xuống.

Chiếc đồng hồ của cha vẫn nằm trong chiếc hộp gỗ cũ. Mỗi năm đến ngày giỗ ông, tôi lại lấy nó ra lau sạch bụi, đặt lên bàn thờ và kể cho các cháu nghe về người ông mà chúng chưa từng gặp.

Tôi mong các cháu sẽ lớn lên trong hòa bình, biết yêu thương gia đình, biết quý trọng quê hương và hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng biết bao tuổi xuân của những người đi trước.

Đó là lý do tôi chưa bao giờ sửa chiếc đồng hồ ấy. Bởi có những điều không cần phải tiếp tục chạy, chỉ cần được gìn giữ bằng tất cả sự biết ơn trong tim.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc Đồng Hồ Ngừng Lại | Câu chuyện thời hoa lửa