Chiếc Đồng Hồ Ngừng Lại Lúc 5 Giờ 20
Một chiếc đồng hồ cũ ngừng chạy giữa trận bom năm ấy đã trở thành vật nhắc nhớ về tình đồng đội và những con người đã cùng nhau đi qua thời hoa lửa.
Năm 1972. Đơn vị của Bùi Thanh Sơn làm nhiệm vụ bảo đảm tuyến vận chuyển hàng hóa qua một vùng đồi liên tiếp. Những ngày ấy. Bom đạn khiến nhiều đoạn đường bị cày xới. Ban ngày trú quân. Ban đêm hành quân. Đó là nhịp sống quen thuộc. Sơn hai mươi lăm tuổi. Trong túi áo anh luôn có một chiếc đồng hồ đeo tay mặt tròn đã cũ. Món quà cha anh để lại trước ngày anh lên đường. — Đi đâu cũng nhớ giữ gìn. — mẹ anh từng dặn. Một đêm tháng bảy. Đơn vị nhận nhiệm vụ chuyển hàng gấp. Đoàn người nối nhau đi trong màn đêm. Ánh trăng mờ phủ lên con đường đất đỏ. Đi được nửa chặng. Tiếng động cơ từ xa vọng tới. — Nhanh xuống hầm! Tiếng hô vang lên. Mặt đất rung chuyển. Tiếng bom dội xuống liên tiếp. Đất đá tung mù. Khi mọi thứ lắng lại. Sơn đưa tay phủi lớp đất bám trên người. Anh nhìn quanh. Đồng đội vẫn còn đủ. Chỉ có chiến sĩ trẻ tên Lâm bị đất đá vùi một phần chân. Mọi người lập tức đào cứu. Hơn nửa giờ sau. Lâm được đưa lên. Người đầy bùn đất. Nhưng vẫn tỉnh. — Tôi ổn… hàng còn đủ không? Một người bật cười: — Người còn lo hàng. Khi trở về nơi trú quân. Sơn vô tình nhìn chiếc đồng hồ. Kim giờ và kim phút đứng yên. 5 giờ 20. Mặt kính đã nứt. Có lẽ sức ép từ trận bom khiến nó hỏng. Anh định bỏ đi. Nhưng rồi lại cất vào túi. Nhiều năm sau. Trong ngôi nhà nhỏ nơi quê cũ. Chiếc đồng hồ vẫn nằm trong ngăn bàn. Đã rất lâu không còn chạy nữa. Có người hỏi: — Sao không sửa? Ông Sơn chỉ cười. — Có những thứ không cần chạy tiếp. Chỉ cần còn đó để nhắc mình đã từng đi qua những ngày như thế nào. Kim đồng hồ dừng lại ở một khoảnh khắc. Nhưng ký ức của thời hoa lửa. Thì vẫn đi cùng con người suốt cả cuộc đời.



