Anh hùng Lực lượng vũ trang

Chiếc Đồng Hồ Ngừng Ở Bình Minh

Đồng Nai18/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1966, trên một cao điểm thuộc mặt trận Quảng Trị, đơn vị pháo binh bước vào những ngày chiến đấu liên tục. Tiếng pháo nổ kéo dài từ đêm đến sáng, khói thuốc súng phủ kín cả triền đồi.

Khẩu đội trưởng trẻ Lê Quang Vinh, hai mươi bảy tuổi, quê ở Hà Nam, luôn đeo trên cổ tay một chiếc đồng hồ cơ đã cũ.

Đó là món quà của người anh trai.

Trao lại trước ngày lên đường.

Anh dặn:

"Khi."

"Kim đồng hồ."

"Chạy."

"Hãy nhớ."

"Thời gian."

"Không chờ."

"Ai."

Vinh luôn giữ chiếc đồng hồ sạch sẽ.

Mỗi tối.

Anh đều lên dây cót cẩn thận.

Không phải vì sợ nó hỏng.

Mà vì anh tin.

Một người lính phải biết quý từng phút.

Trong một trận pháo kích dữ dội.

Một mảnh đạn găm trúng cổ tay.

Chiếc đồng hồ vỡ mặt kính.

Kim giờ và kim phút dừng lại đúng lúc mặt trời vừa ló rạng.

Vinh được băng bó.

May mắn chỉ bị thương nhẹ.

Anh tháo chiếc đồng hồ khỏi tay.

Lặng lẽ cất vào túi áo.

Một đồng đội hỏi:

"Anh."

"Không sửa."

"Sao?"

Vinh nhìn về phía đường chân trời.

Nơi ánh bình minh đang phủ lên trận địa.

Anh mỉm cười.

"Để."

"Nó nhắc."

"Tôi."

"Rằng."

"Mỗi bình minh."

"Đều đáng."

"Được."

"Trân trọng."

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về Anh hùng Nguyễn Viết Xuân với lời hô nổi tiếng cổ vũ đồng đội giữ vững ý chí chiến đấu.

Ông nói:

"Có những."

"Khoảnh khắc."

"Chỉ diễn ra."

"Một lần."

"Nhưng."

"Sống mãi."

"Trong lòng."

"Mọi người."

Vinh khẽ khép nắp chiếc đồng hồ.

Anh hiểu rằng.

Thời gian có thể dừng lại trên một cỗ máy.

Nhưng không bao giờ dừng lại trong ý chí của con người.

Sau ngày đất nước thống nhất, Vinh trở về quê mở một cửa hàng sửa đồng hồ.

Ông sửa hàng nghìn chiếc đồng hồ cho bà con.

Nhưng chiếc đồng hồ của mình.

Ông chưa từng thay kim.

Một hôm.

Một cậu học nghề hỏi:

"Thầy ơi."

"Sao."

"Không sửa."

"Chiếc này?"

Vinh mỉm cười.

Ông đặt chiếc đồng hồ vào tay cậu.

"Vì."

"Nó không."

"Bị hỏng."

"Nó chỉ."

"Đang giữ."

"Một khoảnh khắc."

"Mà thầy."

"Không muốn."

"Quên."

Cậu thanh niên cúi đầu.

Lặng lẽ ngắm chiếc đồng hồ đã ngừng chạy.

Ngoài hiên, ánh nắng sớm chan hòa khắp con phố nhỏ.

Vinh nhìn dòng người bình yên qua lại.

Ông hiểu rằng, trong thời hoa lửa, mỗi bình minh đến đều là một món quà vô giá. Chiếc đồng hồ có thể đã ngừng chạy từ năm tháng chiến tranh, nhưng nó vẫn tiếp tục đếm thời gian trong ký ức, nhắc nhở các thế hệ sau biết trân trọng hòa bình được đánh đổi bằng biết bao hy sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn