Chiếc đồng hồ trên tay
Chiếc đồng hồ trên tay
Ngày lên đường nhập ngũ, bố tặng Tuấn một chiếc đồng hồ cũ.
Bố nói:
“Đây là chiếc đồng hồ bố đã dùng nhiều năm. Con mang theo, nhớ giữ gìn.”
Tuấn đeo lên tay rồi cười:
“Sau này con về, con trả lại bố.”
Chiếc đồng hồ theo Tuấn lên vùng biên giới. Mặt kính đã có một vết xước nhỏ, dây da cũng sờn, nhưng nó vẫn chạy đều.
Mỗi khi đứng gác, Tuấn thường nhìn đồng hồ để biết đã đến giờ đổi ca chưa.
Một người đồng đội trêu:
“Đồng hồ cũ thế mà vẫn dùng à?”
Tuấn cười:
“Của bố tôi. Với lại nó vẫn chạy tốt.”
Một đêm, trong lúc nghỉ, Tuấn kể về gia đình. Anh nói bố đã già, mẹ thường đau lưng, còn em trai vẫn đang đi học.
“Sau này về, tôi sẽ kiếm việc gần nhà để phụ bố mẹ.”
Người bạn vỗ vai anh:
“Nhất định sẽ về.”
Tuấn gật đầu.
Nhưng trong một lần làm nhiệm vụ, anh đã hy sinh.
Khi đồng đội tìm thấy anh, chiếc đồng hồ vẫn còn trên tay.
Người bạn thân tháo nó ra, lau sạch bụi đất rồi cất cẩn thận.
Sau đó, chiếc đồng hồ được gửi về cho gia đình.
Bố Tuấn nhận lấy, nhìn nó rất lâu.
Ông không nói gì, chỉ đưa tay chỉnh lại dây đồng hồ.
Mẹ Tuấn đứng bên cạnh khẽ hỏi:
“Nó vẫn chạy phải không?”
Ông gật đầu.
“Ừ. Vẫn chạy.”
Từ hôm đó, ông lại đeo chiếc đồng hồ lên tay.
Mỗi sáng, ông đều nhìn giờ rồi đi làm những công việc quen thuộc.
Có những lúc ông vô thức nhìn sang bên cạnh, như thể vẫn chờ con trai bước vào nhà.
Nhiều năm trôi qua, chiếc đồng hồ đã cũ hơn rất nhiều.
Một hôm, nó ngừng chạy.
Người em trai của Tuấn mang đi sửa.
Khi trở về, cậu đặt chiếc đồng hồ lên bàn rồi nói:
“Bố, sửa được rồi.”
Người cha cầm lấy, mỉm cười.
“Thế thì tốt.”
Ông lại đeo nó lên tay.
Chiếc kim giây tiếp tục chuyển động.
Tích tắc.
Tích tắc.
Thời gian vẫn trôi.
Nhưng với người cha, mỗi tiếng tích tắc dường như nhắc ông về một người con đã mãi dừng lại ở tuổi trẻ.
Chiếc đồng hồ đã đi qua chiến tranh, đi qua những năm tháng chờ đợi và vẫn tiếp tục chạy.
Còn người lính trẻ năm nào thì không thể bước tiếp cùng thời gian.
Anh chỉ còn lại trong ký ức gia đình, qua một chiếc đồng hồ cũ và một lời hứa chưa kịp thực hiện:
“Sau này con về, con trả lại bố.”


